Câu hỏi khiến Lục Tiểu Hạ ngẩn người.
Phản ứng đầu tiên của cô là ai ngồi tù mười mấy năm mà còn cười nổi chứ.
Trình Chu nói tiếp, giọng điệu có chút trách móc:
"Bố mẹ anh đúng là không đồng ý chuyện hai đứa mình nhưng anh đang nỗ lực tranh đấu để mẹ anh thay đổi ý kiến rồi, tại sao em không thể cùng anh nỗ lực, thể hiện cho tốt trước mặt mẹ anh, em giở tính trẻ con với anh thì có ích gì."
!!!
Bố mẹ Trình Chu không đồng ý bọn họ qua lại?
Cô cố gắng lục lọi những mảnh vỡ ký ức trong đầu, về bố mẹ nhà họ Trình, cô chỉ nhớ được vài thông tin ít ỏi, bố Trình Chu làm việc ở Cục Vật tư, mẹ làm ở Ban Tuyên giáo Thành ủy, tuy đều là nhân viên bình thường nhưng lại là bát cơm vàng thực thụ.
Gia đình như thế không vừa mắt cô gái xuất thân từ gia đình công nhân, biên chế còn chưa đâu vào đâu như cô cũng là chuyện bình thường thôi.
Mang máng nhớ lại, kiếp trước Trình Chu từng nói câu "Mẹ anh bảo đợi thủ tục nhân viên chính thức của em làm xong xuôi thì chúng mình kết hôn".
Kiếp trước cô chưa từng nghĩ chỉ tiêu của mình sẽ không làm được, cho nên không để tâm đến câu nói này.
Sau đó lại xảy ra quá nhiều chuyện, bản thân cô sa chân vào vũng bùn, không cách nào rút ra được nữa nên quên khuấy mất chuyện này.
Bây giờ cô ngẫm ra ý nghĩa của câu nói đó rồi! Chính là thủ tục không làm được thì không thể kết hôn chứ sao.
Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, kiếp trước, mấy năm đầu mới kết hôn, cô thường xuyên nhớ anh ta, cứ nghĩ đến anh ta là lại khóc.
Thậm chí khi Vu Văn Lễ tác oai tác quái trên người cô, cô phải tưởng tượng Vu Văn Lễ thành Trình Chu thì cơ thể mới không bài xích đến thế.
Nhưng mà cô sống lại rồi, người yêu cũ vẫn còn đó nhưng cô lại chẳng thể yêu được nữa.
Tình yêu là thứ thật kỳ lạ, giống như ngọn lửa vậy, lúc yêu thì bùng cháy dữ dội, lúc hết yêu rồi, nói tắt là tắt ngấm.
Đã vậy thì chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay chia tay luôn đi.
Trình Chu lại không biết cô đang nghĩ gì, nói tiếp:
"Hôm nay anh tự ý quyết định mời mẹ anh qua đây, chúng ta cùng ăn bữa cơm, anh tin là mẹ anh chỉ cần gặp người thật, nhất định sẽ thích em!"
Lục Tiểu Hạ: "..."
"Anh vừa gọi cho bà rồi, bà sẽ tới ngay thôi."
Trình Chu nhìn Lục Tiểu Hạ đang cắm cúi ăn uống, khẽ nhíu mày.
Cô gái mà anh ta yêu thương, hai ngày nay cứ lạ lạ thế nào ấy.
Trước đây mỗi khi cô giận dỗi, anh ta chỉ cần dỗ dành vài câu là xong nhưng lần này cảm giác dỗ mãi mà chẳng ăn thua.
Hôm nay anh ta đã dỗ dành cả buổi chiều mà bạn gái vẫn chẳng nở nụ cười nào.
Cô còn đi cắt tóc nữa chứ! Ông trời ơi, trước đây cô yêu quý mái tóc của mình biết bao, ngày nào cũng gội, gội xong còn bôi đủ thứ dầu dưỡng thơm phức lên đầu.
Mái tóc dài bóng mượt như suối ấy, ai nhìn thấy mà chẳng khen anh ta có phúc.
Còn bây giờ nữa, nhìn cái tướng ăn của cô kìa, anh ta đến cạn lời. Món thịt heo xào hương cá của quán này ngon đến mức đấy sao?
Trước kia mỗi khi ăn cơm, kể cả là món cô thích nhất, cô cũng chỉ ăn nhỏ nhẹ như gà con mổ thóc, gắp từng sợi thịt một, mà cũng chỉ ăn một chút xíu, từ tốn, nho nhã biết bao.
Vậy mà bây giờ, đĩa thịt heo xào hương cá này đã vơi đi một nửa.
Đã bảo lát nữa mẹ anh ta tới, chẳng lẽ cô không biết phép tắc là phải đợi người lớn đến rồi mới được khai tiệc sao?
Mẹ anh ta vốn đã không ưng nhà họ Lục, gia đình công nhân bình thường, không tiền không địa vị, chẳng giúp ích gì được cho anh ta.
Gần đây bà còn giới thiệu cho anh ta mấy mối, toàn là con gái nhà làm trong cơ quan nhà nước, thậm chí có cô còn ở khu đại viện Thành ủy.
Nhưng anh ta vẫn có niềm tin vào Tiểu Hạ. Tiểu Hạ xinh đẹp, lại lễ phép, tính tình dịu dàng, chỉ cần mẹ anh ta gặp cô, chắc chắn bà sẽ thích.
Nếu Tiểu Hạ có thể biểu hiện thật tốt trước mặt mẹ anh ta rồi chốt xong chuyện biên chế, biết đâu mẹ anh ta sẽ thay đổi ý định.
Đang mải suy nghĩ thì cửa quán xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.
"Mẹ! Bên này ạ!"
Trình Chu vui vẻ chạy ra đón, dẫn người đó lại bàn.
"Mẹ, đây là Tiểu Hạ. Tiểu Hạ, đây là mẹ anh."