Chương 26

Xuống đến tầng hai, Lục Tiểu Hạ đi thẳng về phía phòng làm việc lớn nằm sâu nhất ở tầng này.

"Đây là phòng làm việc của xưởng trưởng! Mày đến đây làm gì!" Lục Tu Minh hạ thấp giọng hỏi.

Lục Tiểu Hạ chẳng thèm để ý đến ông ta, đưa tay gõ cửa.

Bên trong vọng ra giọng nói của một người đàn ông trung niên:

"Mời vào."

Lục Tiểu Hạ đẩy cửa bước vào.

Đây là một văn phòng rất rộng, kê sát cửa sổ là một chiếc bàn làm việc lớn. Ngồi sau bàn là một người đàn ông trung niên, dáng người hơi đậm, đeo kính, mặc áo sơ mi ngắn tay màu trắng, trông có vẻ hiền lành, đang ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu nhìn ra cửa.

"Xưởng trưởng Giang." Hiếm hoi lắm Lục Tiểu Hạ mới nở một nụ cười.

Người kia cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, cười đáp:

"Đến rồi à!"

Ông nhìn Lục Tu Minh và Trần Lan Trinh đứng sau lưng cô, nụ cười giảm đi một nửa.

"Đến cả rồi à! Ngồi đi."

Cứ như thể ông đã biết trước bọn họ sẽ đến vậy.

Lục Tu Minh vội vàng bước lên, cười nịnh nọt:

"Chào xưởng trưởng Giang ạ!"

Người đàn ông trung niên xua tay ra hiệu cho ông ta ngồi xuống.

Người này chính là người đứng đầu xưởng dược phẩm Bình Sa, Giang Quốc Chính, năm nay bốn mươi tám tuổi.

Lục Tiểu Hạ lấy từ trong túi ra một chiếc túi hồ sơ cũ kỹ, rút tài liệu bên trong ra, đưa lên.

"Xưởng trưởng Giang, tài liệu ở đây, mời bác ký tên ạ."

Giang Quốc Chính nhíu mày, giả vờ nghiêm mặt nhưng ánh mắt lại ánh lên nét cười trách yêu:

"Gọi xưởng trưởng cái gì, cậu cháu bảo cháu gọi bác là gì nào?"

Lục Tiểu Hạ ngượng ngùng cười:

"Bác Giang."

"Thế mới đúng chứ. Cậu cháu đã gọi điện nói chuyện của cháu với bác rồi, cháu suy nghĩ kỹ chưa?"

Lục Tiểu Hạ gật đầu.

Tối qua cô đã nói chuyện rất lâu với cậu, kể cho cậu nghe dự định dùng chỉ tiêu này để đổi lại di vật của mẹ.

Cậu cô trời sinh tính tình phóng khoáng, khuyên cô rằng:

"Đồ vật đều là vật ngoài thân, người sống ở trong tim chứ không phải ở đồ vật. Tiểu Hạ, cháu muốn làm ăn buôn bán cậu ủng hộ cháu. Nhưng cháu đã là người lớn rồi, phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, chuyện chỉ tiêu vào biên chế này, cháu phải suy nghĩ cho kỹ, sau này đừng hối hận là được."

"Cháu nghĩ kỹ rồi, không hối hận ạ." Cô trả lời một cách ôn hòa nhưng kiên định.

"Vậy là được, cậu thấy mấy người bạn của cậu bỏ bát cơm sắt* đi làm kinh doanh cũng làm ăn rất khá. Chỉ cần bản thân chịu khó cầu tiến, đi đúng đường thì sẽ không bao giờ sai cả.

Chỗ bác Giang cậu sẽ đánh tiếng trước, lúc cháu làm thủ tục nếu gặp khó khăn gì cứ trực tiếp tìm ông là được.

Cậu nghĩ chuyện này cũng chẳng khó khăn gì, không đến mức làm ông khó xử đâu.

À, cháu làm ăn buôn bán có vốn chưa? Định buôn bán cái gì đã nghĩ kỹ chưa? Đã khảo sát thị trường chưa?"

"Vốn thì cháu có, cái chỉ tiêu này cũng không phải cho không bọn họ, cháu sẽ đòi họ một ít tiền, ít nhất cũng phải lấy lại tiền tuất của mẹ cháu."

Trong mắt cậu thoáng qua nét bi thương rồi vụt tắt, ông trầm ngâm một lát rồi nói:

"Đòi được thì đòi, không đòi được thì thôi cũng đừng dây dưa với bọn họ, an toàn là trên hết. Chúng ta cứ nhìn về phía trước. Có cần cậu đi cùng cháu không?"

Lục Tiểu Hạ cảm thấy nếu để cậu dính líu vào chuyện này sẽ càng thêm phức tạp, chắc chắn cậu cũng nhận ra điều đó.

Nhưng cô hiểu cậu mình, nếu cô cần, dù thế nào cậu cũng sẽ đi cùng cô.

Cô không còn là cô của ngày xưa nữa rồi.

Cô kiên định lắc đầu:

"Cậu à, cháu làm được mà, cậu cứ yên tâm. Nếu thật sự gặp khó khăn, cháu sẽ về tìm cậu."

Lúc này xưởng trưởng Giang nhìn cô, nói ra câu y hệt như lời cậu đã nói:

"Tiểu Hạ, con người phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, cháu suy nghĩ cho kỹ, tương lai đừng hối hận nhé."

Cô lại một lần nữa kiên định lắc đầu:

"Cảm ơn bác Giang, cháu nghĩ kỹ rồi ạ."

"Được, vậy bác ký đấy nhé. Thật sự nghĩ kỹ rồi hả?"

Trần Lan Trinh đứng bên cạnh sốt ruột như ngồi trên đống lửa, nhìn chằm chằm vào cây bút trong tay Giang Quốc Chính, chỉ mong ông bớt nói nhảm đi, mau mau đặt bút ký tên.

Bà ta sợ ông hỏi thêm vài câu nữa, lỡ hỏi cho Lục Tiểu Hạ tỉnh ngộ ra thì làm thế nào.

Mãi đến khi Giang Quốc Chính phóng bút ký hai chữ "Đồng ý" lên mấy tờ văn bản rồi đóng con dấu cá nhân lên, trái tim của Trần Lan Trinh mới chịu rơi về đúng l*иg ngực.