Sống lại một đời, cô dùng một ngày để tìm lại chính mình của năm 19 tuổi, một cô gái biết yêu cái đẹp.
Quần áo đẹp không có lỗi, son môi giày cao gót cũng chẳng có lỗi, gương mặt xinh đẹp lại càng không có lỗi.
Phụ nữ có quyền được ăn mặc đẹp đẽ.
Kẻ có lỗi là những kẻ nảy sinh tà tâm kia kìa.
Gần như dưới ánh mắt dõi theo của tất cả thực khách, cô bước vào quán ăn sáng.
Hôm nay Lục Tu Minh không gọi món cho cô, không sao cả, cô thích cảm giác tự mình gọi món hơn.
Hai l*иg bánh bao nhỏ, một bát cháo bát bảo, thêm một đĩa nộm nhỏ.
Cô ăn một cách từ tốn và cẩn thận.
Ăn xong, thấy Lục Tu Minh và Trần Lan Trinh chẳng có ý định thanh toán, cô cũng chẳng khách sáo, đường hoàng!
Chỉ trả tiền phần của mình.
Thanh toán xong cô liền bước ra cửa, thuận tiện đứng trước cửa lấy gương nhỏ ra dặm lại lớp trang điểm.
Lục Tu Minh tức đến mức muốn bay cả nắp sọ, vừa chửi đổng vừa móc tiền trả phần của mình và Trần Lan Trinh.
Sau đó cô vẫy tay gọi một chiếc taxi.
Năm này ở Bình Châu taxi mới bắt đầu xuất hiện trên đường phố nhưng dân thường nếu không có việc gấp thì chẳng ai nỡ bỏ tiền ra đi.
Người dân đi lại chủ yếu vẫn bằng xe đạp và xe máy, xe buýt và xe lam là phương tiện phụ trợ.
Cô lên taxi, nhẹ nhàng buông lại một câu với hai người kia:
"Gặp nhau ở cửa sở nhà đất."
Trong gió truyền đến câu nói đầy chua ngoát của Lục Tu Minh:
"Mày cứ hoang phí đi! Xem mày làm được cái trò trống gì! Còn bày đặt đi taxi nữa chứ."
Cô đương nhiên đến trước một bước, ngay cạnh sở nhà đất là ngân hàng Công thương, cô tiện thể vào kiểm tra sổ tiết kiệm, bốn vạn tệ đã được chuyển vào.
Không sai, sau số 4 là bốn số 0 tròn trĩnh.
Trần Lan Trinh vì cái chỉ tiêu biên chế này mà đúng là đã dốc hết vốn liếng rồi.
Thời buổi này giao dịch bất động sản chưa nhiều, sở nhà đất vắng tanh như chùa Bà Đanh.
Cô ngồi đợi mười mấy phút, vợ chồng Lục Tu Minh mới mồ hôi nhễ nhại bước vào đại sảnh.
Nếu là trước kia, khi cô còn là đứa con gái ngoan ngoãn hiếu thảo, chắc chắn sẽ xót xa cho Lục Tu Minh lắm.
Kiếp trước khi chưa lấy chồng, cô hiểu chuyện và hiếu thuận biết bao.
Bố đi làm ca đêm, cô mang cơm đến.
Trời mưa, cô đội mưa đưa ô cho bố.
Trời trở lạnh, cô đan găng tay, đan khăn quàng cổ, đan bao đầu gối cho bố.
Tháng lương thực tập đầu tiên trong đời, cô mua tặng bố một chiếc áo khoác dạ.
Vừa mới học đan áo len, chiếc áo đầu tiên cô đan là áo gile len cũng tặng cho bố.
Tình thân không phải bỗng nhiên mà chết đi, mà là từng chuyện đau lòng này nối tiếp chuyện đau lòng khác, từng câu nói xát muối vào tim này nối tiếp câu nói khác, đã pha loãng tình thân ấy đến mức nhạt hơn cả nước lã.
Trần Lan Trinh mồ hôi đầy đầu lôi từ trong túi ra hai tờ giấy, cười gượng gạo nói với Lục Tiểu Hạ:
"Tiểu Hạ, dì có viết cái này, không có ý gì khác đâu, con cũng là người lớn rồi, chuyện quan trọng thế này, chúng ta cứ phải có giấy tờ viết tay làm bằng chứng, sau này... Đỡ ai nuốt lời. Con đừng nghĩ nhiều, con xem đi, dì không viết gì bậy bạ đâu, chỉ là ý muốn nói không được đổi ý thôi."
Lục Tiểu Hạ liếc mắt nhìn tờ giấy, giấy trắng mực đen, viết tay hai chữ "Thỏa thuận".
Cô biết ngay mà, Trần Lan Trinh làm sao mà thiếu mấy cái trò lắt léo này được.
Nhưng đọc xong thỏa thuận, cô hiếm hoi nở một nụ cười, dù chỉ thoáng qua rồi vụt tắt.
Cô cứ tưởng là âm mưu gì ghê gớm lắm, hóa ra chỉ là sợ cô đổi ý.
Viết lôi thôi dài dòng hết nửa trang giấy, đại ý là:
Lục Tiểu Hạ nhường chỉ tiêu chuyển biên chế chính thức ở xưởng dược phẩm Bình Sa cho anh trai La Anh Chí, để đền bù, Trần Lan Trinh sẽ chuyển nhượng lại sân vườn số 48 phố Hòe Thụ khu Hà Tây và cửa tiệm số 79 đường Tân Hà cho Lục Tiểu Hạ. Lập giấy này làm bằng chứng, hai bên không được đổi ý, vô hiệu nếu vi phạm.
Tốt lắm, suy nghĩ chu đáo thật.
Có điều, cái thứ giấy tờ viết tay này sau này có hiệu lực pháp lý hay không thì cô cũng không dám chắc.
Cô chẳng sợ mình đổi ý, cô chỉ sợ Trần Lan Trinh trở mặt thôi.
Cô cầm bút lên ký tên và ấn tay vào tờ thỏa thuận.
Sau đó cô cũng lấy từ trong túi ra mấy tờ giấy.
Hợp đồng mua bán nhà đất.