Ngay sau đó, một trung tâm thương mại và khu nhà ở thương mại rộng ba ngàn mét vuông được xây dựng bên bờ sông, còn tung ra một câu slogan ai nấy đều tấm tắc khen ngợi:
Có thủy, mới có phong thủy tốt.
Kiếp trước, khi cô đang sống những ngày tháng khổ cực ở nhà họ Vu, Trần Lan Trinh đã đắc ý cầm một khoản tiền đền bù giải tỏa lớn và hợp đồng ba căn nhà thương mại đến khoe khoang trước mặt cô:
"Đúng là sông có khúc người có lúc, mẹ mày lúc trước cứ chê tao lấy chồng không bằng bà ấy, chắc bà ấy không ngờ tao lại có ngày hôm nay đâu nhỉ. Tiếc là mẹ mày không còn để mà nhìn thấy!"
Chỉ là có những người số phận không gánh nổi của cải, nhận tiền đền bù chưa được năm năm, La Anh Chí đã nướng sạch đống nhà cửa đó vào cờ bạc.
Lục Tiểu Hạ cười lạnh một tiếng, cố ý tỏ vẻ chê bai:
"Dì tưởng tôi dễ lừa lắm hả? Cái sân nát đó, tám ngàn tệ cũng chẳng ai thèm lấy."
"Tuy hơi nát nhưng sân rộng mà, con có thể cho thuê làm nhà kho. Hơn nữa sau này con còn lấy chồng cũng đâu cần ở đó mãi."
Thấy Lục Tiểu Hạ có vẻ hơi xuôi lòng, Trần Lan Trinh đảo mắt, nói tiếp:
"Phía Bắc căn nhà đó giáp bờ sông, còn có một gian nhà nhỏ, ông nội thằng Anh Chí trước kia mở tiệm sửa giày ở đó, gian đó cũng gán cho con luôn. Tuy gian đó gần sông quá nhưng dù sao cũng là mặt tiền đường. Biết đâu ngày nào đó sông được cải tạo sạch sẽ, có khi còn bán được giá ấy chứ."
Bà ta nói với vẻ chột dạ, cái mương thối đó, hai năm trước cư dân khu đó còn lên chính quyền làm loạn đòi lấp sông đi cơ mà.
Chính quyền bắt mấy kẻ cầm đầu, giờ thì im bặt luôn rồi.
Lục Tiểu Hạ cụp mắt xuống, che giấu niềm vui sướиɠ trong đáy mắt.
Thành công rồi.
Chính gian nhà nhỏ ven sông đó, trong tương lai còn đáng giá hơn cả cái nhà nát của họ La.
Lục Tu Minh đứng bên cạnh tức đến nổ đốm mắt:
"Mày vừa phải thôi Lục Tiểu Hạ, đừng có tham lam quá, nhà của tao thì tao không đời nào cho mày đâu! Kiện tụng tao cũng không sợ, không tin thì cứ chờ xem!"
Đã có người cha ruột "hỗ trợ" nhiệt tình thế này, Lục Tiểu Hạ cũng đành phải nể mặt ông ta một chút.
"Ngày mai nhé, bố gửi bốn vạn tệ vào tài khoản ngân hàng của con. Sau đó đến sở nhà đất làm thủ tục sang tên nhà. Khi nào xong xuôi thì con sẽ cùng bố đến xưởng ký tên."
Trần Lan Trinh mừng đến phát khóc, nắm chặt lấy tay cô:
"Được, vậy chúng ta làm nhanh lên, chiều nay dì chuyển tiền vào tài khoản cho con luôn, sáng mai chúng ta đi sở nhà đất, đã nói rồi đấy nhé, không được nuốt lời đâu đấy!"
Lục Tu Minh cũng đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa:
"Thách mày cũng chẳng dám giở trò gì đâu, cho mày bốn vạn là tốt lắm rồi! Mày suy nghĩ cho kỹ đi, nhận tiền rồi thì tao coi như không có đứa con gái này nữa!"
Lục Tiểu Hạ rút tay mình về, lau lau vết bẩn không tồn tại, thản nhiên đáp:
"Được."
Sáng sớm hôm sau, Lục Tiểu Hạ vẫn bắt đầu chạy bộ lúc sáu giờ.
Vừa chạy ra khỏi đầu hẻm, cô đã chạm mặt Lục Tu Minh và Trần Lan Trinh. Lục Tu Minh dắt xe đạp đứng bên đường, còn Trần Lan Trinh thì vồn vã đón đầu.
Cô không dừng lại, Trần Lan Trinh cũng đành phải chạy theo, thở hồng hộc như trâu.
"Tiểu Hạ... Đây là biên lai chuyển tiền... Con kiểm tra đi, dì mang cả sổ đỏ theo rồi... Chúng ta ăn sáng xong... Thì đi sở nhà đất, con nhớ mang theo chứng minh thư nhé."
Trong gió sớm chỉ thoảng lại vài chữ:
"Đợi con ở quán ăn sáng đầu đường."
Cô sẽ không vì bất cứ ai mà dừng bước chân của mình.
Chạy bộ xong, cô quay về rửa mặt mũi, thay một bộ quần áo khác.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo phông trắng, bên dưới phối cùng chân váy xòe màu cam đỏ rực rỡ, đi kèm một đôi xăng đan cao gót.
Mái tóc đen dài thẳng mượt được buộc đuôi ngựa cao, phần tóc mái trước trán được vuốt gọn lên, để lộ vầng trán cao trắng trẻo, láng mịn.
Cô còn đeo thêm một cặp kính râm.
Đẹp một cách rạng rỡ, đầy kiêu hãnh và phóng khoáng.
Vốn dĩ cô định đội thêm mũ che nắng nhưng lại luyến tiếc ánh nắng rực rỡ thế này.
Cô quá yêu ánh nắng mặt trời, hồi còn ở trong tù, cô thích nhất là được đi lao động ở nông trường, bởi vì ở đó cô được phơi nắng.
Cứ hễ được tắm nắng, cô lại chẳng còn muốn chết nữa.