Cái tát còn đang lơ lửng giữa không trung thì đã bị Lục Tiểu Hạ chặn lại.
"Á! Á á! Ái chà! Đau!"
Lục Tu Minh ôm lấy cánh tay mình, đau đến biến sắc mặt.
Khoảnh khắc tiếp xúc với cổ tay Lục Tiểu Hạ, ông ta cảm giác như chạm phải một thanh sắt nung đỏ, đau rát dữ dội, cơn đau lan dọc theo cổ tay lên tận bả vai, đến giờ vẫn còn tê buốt.
"Mày!... Lục Tiểu Hạ, mày dám dùng dao với tao... Mày đang cầm cái gì trong tay thế!"
Làm gì có con dao nào, trời nóng nực, Lục Tiểu Hạ mặc một chiếc áo ngắn tay, cánh tay mảnh khảnh, trong tay chẳng cầm bất cứ vật sắc nhọn nào cả.
Ông ta ôm lấy cánh tay, trên mặt lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ, cứ như thể không còn nhận ra con gái mình nữa.
Bà ngoại đột ngột từ bên ngoài lao vào, tay cầm chiếc chổi tre, cứ thế bổ tới tấp vào người Lục Tu Minh.
Cái đồ vô lương tâm này, thế mà dám đánh Tiểu Hạ.
Con bé không có mẹ đã đủ đáng thương lắm rồi.
Bà cụ Diêu vừa đánh vừa hét lên với cháu gái:
"Tiểu Hạ, ngoan, cháu mau vào trong nhà đi, có bà ngoại ở đây rồi!"
Tiếc là bà cụ tuổi đã cao, bị cháu gái ôm chầm lấy.
Lục Tiểu Hạ cười dỗ dành bà ngoại đi vào phòng ngủ bên trong:
"Bà ngoại, cháu không sao đâu, bà xem, cháu vẫn khỏe mạnh mà, ông ta không đánh lại cháu đâu! Cháu có chuyện cần bàn với họ, bà cứ ngủ trưa cho ngon nhé."
Lục Tu Minh nhìn thấy cảnh đó lại càng thêm tức tối.
Con ranh này vẫn biết cười cơ đấy, đối với bà già kia thì cười tươi thế cơ mà! Sao đứng trước mặt ông ta lại trưng ra cái bộ mặt đưa đám đó, định làm mặt lạnh cho ai xem hả.
Nhưng ông ta cũng chẳng dám động thủ nữa, cánh tay vẫn còn đau.
Thật ra Lục Tiểu Hạ cảm thấy mình mới chỉ dùng chưa đến một phần trăm sức lực.
Cô cũng chẳng muốn vòng vo với hai người này nữa, khuôn mặt lại khôi phục vẻ lạnh lùng:
"Bốn vạn chắc chắn là không đủ. Nhưng tôi cũng biết, các người không có tiền, hay là lấy nhà ra thế chấp đi, dù sao cũng phải cho tôi một chốn dung thân chứ."
Lời vừa thốt ra, Lục Tu Minh là người nổi đóa trước tiên:
"Mày nói cái gì! Mày nằm mơ đi Lục Tiểu Hạ!"
Trần Lan Trinh cũng òa khóc nức nở.
Bà ta biết ngay mà, Lục Tiểu Hạ đang nhắm vào căn nhà này.
Quả nhiên sợ cái gì thì cái đó đến!
Căn hộ hai phòng ngủ trong khu tập thể xưởng dược Bình Sa này, lẽ ra phải có một nửa phần của Diêu Lan nhưng Diêu Lan đã chết rồi mà!
Lục Tiểu Hạ và Lục Tiểu Đông đều là con gái, sau này rồi cũng phải lấy chồng, nó cần nhà để làm gì cơ chứ!
Tuyệt đối không thể giao căn nhà này cho nó!
Nhà mà đưa cho nó thì cả nhà ba người bà ta ở đâu! Con trai bà ta hiện giờ chưa có nhà, còn phải dùng căn nhà này để kết hôn nữa chứ!
Nhưng bà ta cái gì cũng muốn, lại không muốn trở mặt với Lục Tiểu Hạ.
Với tâm lý lừa được chút nào hay chút ấy, bà ta dò xét nói:
"Tiểu Hạ, con không nghĩ kỹ sao, nhà đưa cho con rồi, bố con và dì biết ở đâu!"
"Ở nhà dì ấy!"
"Nhà dì? Ý con là cái nhà cũ ở khu Hà Tây á? Tiểu Hạ, chỗ đó bao nhiêu năm rồi không có người ở, tường rào cũng sập cả rồi, giờ thành nhà nguy hiểm rồi, hơn nữa chỗ đó cách chỗ làm của bố con xa lắm."
Bà ta ôm thái độ thử một lần xem sao, trong mắt lóe lên tia giảo hoạt:
"Hay là gán căn nhà đó cho con nhé?"
Cuối cùng cũng đi vào vấn đề chính.
Lục Tiểu Hạ tuy lười diễn kịch nhưng đứng trước lợi ích, cô cũng chẳng ngại diễn một chút.
Thành phố Bình Châu có một con sông bảo vệ thành, nhà họ La nằm ở phía Tây con sông, gọi là khu Hà Tây.
Nhưng bắt đầu từ mười mấy năm trước, do lơ là quản lý, cộng thêm gần đó có xưởng giấy và xưởng hóa chất xả nước thải ra sông nên dòng sông trở nên rất hôi thối.
Nếu gặp ngày mưa, tôm cá chết trong sông cứ ngửa bụng nổi lềnh bềnh, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.
Hai năm nay thành phố không ngừng mở rộng nhưng đều phát triển về phía bờ Đông.
Trong mắt người dân Bình Châu, khu Hà Tây đã trở thành khu ổ chuột, ai có điều kiện đều chuyển đi hết rồi.
Ai mà ngờ được 6 năm sau, Bình Châu có một vị thị trưởng mới, mạnh tay chấn chỉnh văn minh đô thị, bắt đầu từ việc cải tạo con sông bảo vệ thành, nạo vét lòng sông, xử lý ô nhiễm, biến con sông này thành cảnh quan đẹp của Bình Châu.