Lục Tiểu Hạ đã tranh thủ ăn xong bữa sáng, cô lấy khăn giấy lau miệng, nhàn nhạt nói:
"Người mua suất biên chế của con hẹn hôm nay đặt cọc ba vạn, con vốn còn muốn đợi hai người, dù sao chúng ta cũng là người nhà. Đã không có tiền thì cũng đừng làm khó bản thân. Hai người cứ từ từ ăn, con đi trước đây."
Nói rồi, cô đã sải bước đi ra khỏi cửa.
Lục Tu Minh và Trần Lan Trinh muốn đuổi theo, lại bị chủ quán chặn lại đòi tiền, Lục Tu Minh còn tiếc bữa sáng chưa ăn xong, lằng nhằng một chút, Lục Tiểu Hạ đã sang bên kia đường.
Nói chuyện cả buổi thành công cốc.
Nếu là trước đây, Lục Tiểu Hạ nói có người muốn đặt cọc, Trần Lan Trinh còn lâu mới tin, ba vạn tệ lận đấy, có mấy gia đình dễ dàng bỏ ra được số tiền đó.
Nhưng từ hôm qua đến giờ, Lục Tiểu Hạ trở nên hơi kỳ lạ, giữa hai lông mày toát ra vẻ lạnh lùng, ánh mắt nhìn người cũng lạnh tanh, chẳng có chút ý cười nào.
Cả người trở nên cứng rắn, tỏa ra một loại áp lực khó hiểu.
Cảm giác này khiến những lời cô nói ra bỗng nhiên có sức nặng, bà ta đã tin bảy phần rồi, còn ba phần kia bà ta không dám cá cược, cược thua thì con trai sẽ hận bà ta chết mất.
Quan trọng hơn là suất biên chế trong tay Lục Tiểu Hạ quá khan hiếm. Thời buổi này, ai lại ngu đến mức bán suất biên chế đã tới tay chứ cũng chỉ có loại có mẹ sinh mà không có mẹ dạy như Lục Tiểu Hạ mới chẳng biết cái gì.
Bà ta cũng mặc kệ Lục Tu Minh, ba chân bốn cẳng chạy qua đường, đuổi theo Lục Tiểu Hạ:
"Tiểu Hạ, đừng nghe lời bố con, hai chúng ta từ từ thương lượng."
Lục Tiểu Hạ chẳng thèm để ý đến bà ta, vẫn sải bước đi thẳng.
"Tiểu Hạ, con xem, đây là sổ tiết kiệm của gia đình, chỉ có hai vạn tệ thôi. Dì Trần thật sự hết tiền rồi! Con nể tình dì không có công lao cũng có khổ lao..."
"Vậy bà xem bà có cái gì để thế chấp không." Lục Tiểu Hạ cuối cùng cũng để ý đến bà ta.
"Có có có, nhẫn vàng, hoa tai vàng, dây chuyền... Đều đưa cho con."
Lục Tiểu Hạ dừng bước, nhìn những thứ trong tay Trần Lan Trinh.
Một chiếc nhẫn, một đôi hoa tai, một sợi dây chuyền vàng.
Là nung từ chiếc vòng vàng của mẹ cô mà ra.
Nước mắt cô rơi xuống.
Vàng vẫn là vàng nhưng hơi ấm của mẹ không còn nữa.
Cô nắm chặt số vàng trong tay, lạnh lùng nói:
"Còn một chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy nữa."
Trần Lan Trinh lộ vẻ khó xử:
"Cái đó... Hình... Hình như bị... Bố con đập vỡ rồi."
"Ồ, vậy thôi." Lục Tiểu Hạ lại khôi phục ánh mắt lạnh bạc, nhấc chân đi tiếp.
"Ấy! Ấy! Tiểu Hạ!" Trần Lan Trinh béo ục ịch, đuổi theo thở hồng hộc.
"Tiểu Hạ, chỗ vàng này coi như tiền cọc, dì về tìm lại cái vòng xem sao, có thể là dì nhớ nhầm! Lát nữa dì quay lại tìm con nhé!"
Đáp lại bà ta là bóng lưng váy dài thướt tha giẫm trên giày cao gót, dáng vẻ ngạo nghễ bất cần đời.
Trần Lan Trinh tức đến ngứa răng, chửi thầm mấy câu "đồ đĩ non".
Con ranh chết tiệt này thế mà vẫn còn nhớ chiếc vòng ngọc phỉ thúy.
Bà ta từng mang ra tiệm trang sức giám định, chủ tiệm còn hỏi bà ta có bán không, nếu bán thì họ trả ba nghìn tệ, giờ chắc còn có giá hơn nữa.
Bà ta đã hứa với con trai rồi, chiếc vòng này đợi khi con trai kết hôn sẽ dùng làm vật gia truyền tặng cho con dâu.
Đúng là nuôi ong tay áo, không ngờ Lục Tiểu Hạ lại đòi lại chiếc vòng.
Nhưng bà ta cũng chẳng sợ, vừa nãy Lục Tiểu Hạ nhắc đến chiếc vòng, bà ta lại nảy ra một ý.
Quay đầu gọi Lục Tu Minh, hai người bắt xe buýt đến phố đá quý ngọc bích ở khu phố cổ.
Chiếc vòng ngọc phỉ thúy của Diêu Lan bà ta thường xuyên mân mê, yêu thích không buông tay, vẻ ngoài nó thế nào đã sớm khắc sâu trong đầu.
Mua một cái giả đưa cho Lục Tiểu Hạ là được chứ gì.
Lượn qua hai cửa tiệm, bà ta cắn răng bỏ ra ba mươi tệ mua một chiếc na ná như thật, còn đòi cả giấy chứng nhận.
Lúc Diêu Lan chết Lục Tiểu Hạ mới mười hai tuổi, bà ta không tin một con ranh con còn nhớ nổi chiếc vòng ngọc trông như thế nào.
Chỉ với chiếc vòng ba mươi tệ này, theo bà ta thấy, đã đủ để đánh tráo rồi.
Vì chột dạ, bà ta lại kéo Lục Tu Minh về nhà một chuyến, tìm chiếc vòng thật ra cất kỹ xuống đáy hòm, còn chiếc vòng giả thì bỏ vào hộp.