Chương 18

"Con không về ngủ phòng khách chỗ bố đâu. Hai người hiện giờ đang thiếu tiền, có thể cho thuê hai chỗ ngủ ở phòng khách cũng kiếm được ít tiền giường chiếu đấy. Cậu ơi, mấy ngày nữa cuối tuần, phiền cậu chở đồ của cháu và Tiểu Đông về đây, sau này tụi cháu ở nhà cậu luôn."

Diêu Hoằng không nhịn được bật cười thành tiếng.

Trước đây mình có mắng Lục Tu Minh vài câu, Tiểu Hạ toàn đứng ra bênh, cố làm hài lòng cả hai bên, làm khó cho con bé quá.

Hôm nay con bé nói chuyện đúng phong cách của ông.

Ông thoáng như nhìn thấy em gái mình, Diêu Lan nói chuyện cũng cái giọng này. Thẳng thắn, chọc tức chết người ta.

Lục Tiểu Hạ lại nói với Lục Tu Minh và Trần Lan Trinh:

"Hai người ra quán ăn sáng ven đường đợi con, sáng sớm nay trong nhà vừa mới lau dọn xong."

Nhà họ Diêu buổi sáng không nấu cơm, hai vợ chồng đều ăn sáng ở cơ quan, bà cụ buổi sáng pha cốc sữa bột, luộc quả trứng là xong bữa.

Tối qua mợ đưa cho cô tiền ăn sáng cả tháng nhưng cô không nhận.

Hai người này tự dẫn xác tới, vừa hay bữa sáng hôm nay có người lo rồi.

Lục Tiểu Hạ đẩy Diêu Hoằng đi ra ngoài:

"Cậu đi làm đi, muộn là bị trừ lương đấy! Cứ yên tâm đi, tối nay cháu xào thịt mộc tê và gan heo cho cậu, về sớm nhé!"

Lúc này Diêu Hoằng mới thỏa mãn kéo cửa lại, nghe tiếng Lục Tiểu Hạ đẩy chốt cửa sắt bên trong, ông mới leo lên xe đạp, đi về hướng trường Nhất Trung.

...

Lục Tiểu Hạ rửa mặt xong xuôi, thay quần áo, thần thái sảng khoái xuất hiện ở quán ăn sáng đầu ngõ.

Lục Tu Minh và Trần Lan Trinh đã gọi ba phần sữa đậu nành và quẩy, đang ngồi đợi cô.

Lục Tiểu Hạ chẳng khách sáo cầm lấy cái quẩy, cắn một miếng to:

"Tiền gom được thế nào rồi?"

Nếu đoán không lầm, hai người này đến để mặc cả.

Quả nhiên, Trần Lan Trinh nhập vai trong một nốt nhạc, bắt đầu lau nước mắt:

"Tiểu Hạ, con sờ lên lương tâm mình mà xem, dì đối xử với con và Tiểu Đông có tệ bạc không! Chưa từng đánh, chưa từng mắng, chưa từng để các con đói rét bao giờ. Con và Tiểu Đông bị bệnh, lần nào chẳng phải dì đưa đi bệnh viện! Người ta nói công dưỡng dục lớn hơn trời, dì không dám nói mình lớn hơn trời nhưng dì cũng dám nói mình không thẹn với lương tâm..."

Lục Tiểu Hạ từ tốn nhai quẩy, húp một ngụm sữa đậu nành, chìm đắm trong hương vị trần gian đầy khói lửa này.

Cô lại gọi thêm một quả trứng trà, một bát trứng hấp, một đĩa há cảo chiên.

Cô thích cảm giác có thể tự mình lựa chọn món ăn như thế này.

Trần Lan Trinh vẫn đang khóc lóc kể lể:

"Bố con công việc bận rộn, trong ngoài cái nhà này đều một tay dì lo liệu..."

Lục Tiểu Hạ bất ngờ gật đầu, buông một câu:

"Nói tiếp đi..."

Trần Lan Trinh ngỡ ngàng nhìn cô, con bé này bị làm sao vậy, mọi khi mỗi lần bà ta mở đầu câu chuyện, Lục Tiểu Hạ sẽ cúi đầu im lặng.

Bà ta nói nặng lời thêm chút nữa, Lục Tiểu Hạ sẽ khóc.

Thứ bà ta muốn như tiền lương, tiền lì xì của Lục Tiểu Hạ sẽ được nộp lên.

Bây giờ, nhìn cái dáng vẻ vô tư lự, ăn lấy ăn để của Lục Tiểu Hạ, rốt cuộc nó có nghe bà ta nói gì không vậy?

Nói tiếp? Nói cái gì? Bà ta chưa soạn sẵn nhiều văn mẫu đến thế.

Đành phải cắn răng tính toán chi ly sổ sách:

"Con đừng tưởng là dì tiêu hết tiền tuất của mẹ con, chi tiêu trong nhà một năm lớn thế nào con biết không, tiền học phí của con và Tiểu Đông, tiền ăn mặc đi lại của cả nhà, một năm cũng phải tốn cả vạn tệ đấy! Dì về nhà các con 7 năm rồi, chút tiền tuất đó của mẹ con đã sớm không đủ dùng. Dì ở cái nhà này, không có công lao cũng có khổ lao chứ! Nhà xưởng trưởng Thôi thuê bảo mẫu, mỗi tháng còn trả 200 tệ, một năm là 2400 tệ, cuối năm còn thưởng thêm, một năm ít nhất cũng 3000 tệ, dì ở nhà các con vất vả không công suốt 7 năm trời..."

"Thì?"

Khuôn mặt đang giả vờ khóc lóc của Trần Lan Trinh bỗng nhiên nghẹn lại.

Bao nhiêu năm nay, cách giao tiếp giữa bà ta và Lục Tiểu Hạ đã trở thành: Bà ta chỉ cần nói bóng gió, Lục Tiểu Hạ sẽ tự động hiểu chuyện.

Giờ chiêu này sao lại mất linh rồi.

Bà ta nhìn sang Lục Tu Minh.

Lục Tu Minh nhận được tín hiệu, đặt quẩy xuống, giọng điệu thấm thía nói:

"Suất biên chế của con nếu con không cần thì nên nhường cho anh con, người một nhà cả, con nhắc đến tiền làm gì! Hôm nay con theo bố đến xưởng, ký vào tờ giấy đồng ý kia đi. Chuyện hôn nhân của anh con đang kẹt ở chỗ biên chế chính thức này đấy, cái này gọi là phù sa không chảy ruộng ngoài, con xưa nay vẫn luôn hiểu chuyện mà."