Chương 17

Sau này có tiền cô còn muốn mua ô tô, học lái ô tô.

Việc thứ hai, lấy được căn nhà cũ ở Hà Tây trong tay Trần Lan Trinh.

Khu vực đó hiện giờ rách nát tồi tàn nhưng 7 năm sau sẽ giải tỏa.

Vì nằm sát sông, sau khi chính quyền thành phố Bình Châu chi số tiền khổng lồ để cải tạo lòng sông, những dự án bất động sản mới mọc lên ở khu đó sẽ trở thành khu nhà ở ven sông cao cấp cũng là lứa nhà ở thương mại đầu tiên của Bình Châu.

Việc thứ ba, lấy lại di vật và tiền tuất của mẹ.

Việc này đang được tiến hành, trong vòng ba ngày sẽ có kết quả.

Việc thứ tư, buôn bán, kiếm tiền.

Phụ nữ muốn sống tự tại thì phải bắt đầu từ việc có năng lực kinh tế. Phụ nữ mất quyền hành chính là bắt đầu từ việc thất nghiệp.

Kiếp này cô phải có tiền, tất nhiên, cô không cầu mong giàu sụ sau một đêm, cô chỉ kiếm những đồng tiền tuân thủ pháp luật.

Bắt đầu từ buôn bán nhỏ thôi, làm từ cái nhỏ tích lũy dần dần.

Trong lòng cô đã có ý tưởng nhưng vẫn cần đi khảo sát thực tế.

Những năm tháng trong tù cô đã học nấu ăn, học may vá và cắt may trang phục, cô còn có một bàn tay vàng bên trái, cô không tin kiếp này không sống ra hồn người được.

Việc thứ năm...

Cô viết lên giấy ba chữ.

Lục Tiểu Đông.

Em gái cô năm nay 13 tuổi, học rất giỏi, luôn muốn lên cấp ba thi đại học nhưng kiếp trước Lục Tu Minh sợ tốn tiền, lúc thi cấp ba đã lén sửa nguyện vọng của em gái thành trung cấp.

Vẫn là cậu bỏ tiền cho em gái học lại, nuôi em gái học cấp ba.

Thế nhưng vào kỳ nghỉ đông trước kỳ thi đại học, cô em gái có thành tích ưu tú lại nhảy từ tầng năm quán KTV Tiền Đa Đa ở Bình Châu xuống.

Lúc đó cô đang ở cữ, Lục Tu Minh lại giấu nhẹm chuyện này không nói cho cô biết.

Đợi đến khi cô ra tháng, em gái đã hỏa táng xong xuôi, Lục Tu Minh chọn cách giải quyết riêng với quán KTV.

Kiếp này, cô phải bảo vệ em gái.

Việc cuối cùng, cô viết lên giấy bốn con số, lại viết thêm một địa chỉ "Khu tập thể công ty Ngũ Giao Hóa đường Thắng Lợi, Kinh Châu" nhưng rồi lại gạch đi.

Chuyện này liên quan đến vận mệnh của một người phụ nữ khác, cứ để trong lòng, sau này âm thầm đi làm là được.

...

Sáng sớm hôm sau, cô dậy đúng sáu giờ, chạy bộ một vòng dọc theo con phố bên ngoài.

Ở trong kia hơn mười năm, đồng hồ sinh học đã sớm quen với việc ngủ sớm dậy sớm.

Lúc quay về, vừa khéo nhìn thấy Lục Tu Minh và Trần Lan Trinh đang đứng ngoài cửa nhà bà cụ, người này đùn đẩy người kia bảo gõ cửa.

Nhìn thấy cô, hai người cười gượng gạo đầy lúng túng.

Cánh cửa đột nhiên "két" một tiếng mở ra, nửa bánh xe đạp lăn ra khỏi cửa.

Giờ này là giờ đi làm của cậu.

"Ơ, hai người sao lại tới đây?"

Diêu Hoằng kể từ khi em rể tái giá thì chẳng còn sắc mặt tốt với người em rể này nữa. Diêu Lan mất chưa được nửa năm mà Trần Lan Trinh đã bước vào cửa, ông còn nghi ngờ hai người này đã tằng tịu với nhau từ sớm rồi!

Nếu không nể mặt hai đứa cháu gái, ông đã sớm tuyệt giao với Lục Tu Minh.

Lục Tu Minh cố nặn ra một nụ cười:

"Anh cả, em đến đón Tiểu Hạ."

"Đón Tiểu Hạ làm gì? Sợ tôi bắt con bé ngủ phòng khách à? Hay phòng khách nhà cậu ngủ sướиɠ hơn phòng ngủ lớn có quạt trần nhà tôi?"

"Không phải... Anh cả, dù sao Tiểu Hạ cũng là con gái em."

"Cậu còn biết nó là con gái cậu hả! Thế thì não cậu chưa hỏng đâu!"

Xe đạp của Diêu Hoằng kẹt ngay cửa, một bánh ở ngoài nhưng người vẫn ở trong. Ông vừa không có ý định mời hai người vào nhà, vừa tỏ vẻ chẳng vội đi làm.

Lục Tu Minh nghiến răng, ông anh vợ này tính tình quái gở, nói năng khó nghe nhưng khổ nỗi ông ta lại không dám đắc tội, bởi vì Diêu Hoằng và xưởng trưởng Giang chính quy của bọn hắn là bạn nối khố. Ông ta từng tận tai nghe thấy xưởng trưởng Giang gọi ông anh vợ mình là "A Hoằng".

"Anh cả, em thật sự có việc tìm Tiểu Hạ." Nói rồi, ông ta vẫy tay với Lục Tiểu Hạ đang đứng ngoài cửa:

"Tiểu Hạ, mau vào thu dọn đồ đạc, về nhà với bố!"

Diêu Hoằng thò đầu ra, mới thấy Lục Tiểu Hạ mồ hôi nhễ nhại đang đứng ngoài cửa.

Vừa nãy ông mắng bố con bé hai câu, chắc con bé không giận chứ.

Giây tiếp theo, liền nghe thấy giọng nói của Lục Tiểu Hạ: