Chương 16

Kiếp này, cô nhất định phải sống bình an, sống như một người bình thường, trải qua những ngày tháng bình thường, không thể để bà ngoại lo lắng cho cô nữa.

Cô phải đề cao cảnh giác mười hai phần, vì Vu Văn Lễ vẫn chưa chết hẳn.

Nếu khổ nạn là thứ mà số phận phát ngẫu nhiên cho chúng sinh thì dù có sống lại một đời, cô vẫn không dám chắc kiếp này mình có rút được lá bài tốt hay không.

Cơm nước đã dọn lên.

Ăn cơm tù mười năm, đột nhiên nhìn thấy mâm cơm gia đình thế này, sống mũi cô lại cay cay.

Buổi trưa ở đám cưới, trong lòng có việc, tinh thần cứ căng như dây đàn, cô chẳng ăn được mấy miếng.

Giờ thì đói thật rồi.

Bà ngoại ăn rất ít, ăn xong liền buông đũa, lẳng lặng ngồi nhìn cô ăn.

"Mẹ cháu ăn cơm cũng y hệt thế này, cầm đũa thấp lắm. Các cụ bảo cầm xa thì lấy chồng xa, cầm gần thì lấy chồng gần. Hạ Hạ nhà mình sẽ không lấy chồng xa đâu, thế là bà yên tâm rồi."

Mâm cơm chìm vào im lặng trong giây lát.

Tiếng quát nhẹ của cậu phá vỡ bầu không khí:

"Mẹ! Đang ăn cơm mẹ đừng nói mấy chuyện đau lòng ấy, làm cháu nó nuốt không trôi!"

"Ừ, ừ, được rồi, mẹ không nhắc đến em con nữa."

Lục Tiểu Hạ cũng vội vàng lảng sang chuyện khác:

"Cậu ơi, xưởng trưởng Giang của xưởng dược Bình Sa cậu có thân không ạ?"

"Thân chứ! Bạn học mà. Sao thế, cháu có việc gì à?" Cậu hỏi.

"Vâng, là chuyện cái chỉ tiêu biên chế của cháu ấy ạ."

"Chuyện đó cậu nhớ mà. Đợi cháu lấy bằng tốt nghiệp xong, cậu sẽ dẫn cháu đi gặp ông ấy."

Cậu vẫn chưa biết kế hoạch của cô.

Không vội, ba ngày sau, đợi lấy được thứ cô muốn, sẽ nói với cậu sau.

Nghe hai cậu cháu nhắc đến xưởng dược, mợ cô liền hỏi:

"Cái ông phó xưởng trưởng cùng xưởng với bố cháu, ông họ Thôi ấy, hôm nay nhà có tiệc cưới, xảy ra chuyện rồi, có người ngã từ tầng ba xuống. Người ta đưa vào bệnh viện chỗ mợ, cả nhà cháu có biết không?"

Lục Tiểu Hạ sững người.

Mợ cô làm việc ở bệnh viện thành phố Bình Châu, là y tá trưởng khoa mắt.

"Cháu biết, hôm nay cháu cũng đi ăn cưới mà, người đó bị nặng lắm không ạ?"

Lục Tiểu Hạ giả vờ bình tĩnh hỏi.

"Suýt thì đi đời nhà ma rồi, nghe bảo nát mất hai đốt sống. Xương hông gãy, xương sườn cũng gãy, còn suýt chút nữa đâm vào phổi nhưng cũng may số lớn, bệnh viện bên mợ cứu được. Lúc chiều mợ giao ca thì nghe nói người vẫn chưa ra khỏi phòng cấp cứu đâu!"

Cứu được rồi sao?

Lục Tiểu Hạ ngẩn người, lại hỏi:

"Vậy hắn ta có bị tàn phế không ạ?"

"Hiện giờ vẫn chưa biết được. Diêu Hoằng, ngày mai ông kiểm tra lại toàn bộ lan can tầng hai nhà mình đi, Tiểu Hạ và Tiểu Đông đều ở nhà, an toàn là trên hết."

Cậu vui vẻ nhận lời ngay.

Lục Tiểu Hạ hậm hực nắm chặt bàn tay trái.

Cứu được rồi à, vậy là cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.

Ăn cơm xong, cả nhà lại ngồi nói chuyện một lúc rồi bà cụ đi ngủ.

Cô định rửa bát nhưng bị mợ đẩy về phòng ngủ.

Lục Tiểu Hạ ngồi một mình trước bàn học trong phòng ngủ tầng hai, lấy ra một tờ giấy và một cây bút, liệt kê những việc cần làm sắp tới lên giấy.

Việc thứ nhất, học đi xe máy.

Như vậy sau này đi lại sẽ thuận tiện hơn.

Kiếp trước ở nhà tù Bạch Thành, người ở giường số 2 mang mã số 4937 trước khi vào tù từng là một bà chủ, chị ấy từng nói, phụ nữ nhất định phải học lái xe, không chỉ giúp mở rộng phạm vi đi lại, mà cảm giác kiểm soát khi lái xe sẽ cho bạn một loại ảo giác! Rằng bạn cũng có thể kiểm soát cuộc đời mình.

Hiện giờ Lục Tiểu Hạ đang có du͙© vọиɠ kiểm soát cực mạnh đối với cuộc sống mới của mình.

Tại sao kiếp trước cô lại dễ dàng bị nắm thóp, bị điều khiển như vậy, chính là vì đã quen để người khác chi phối, chưa từng nghĩ đến việc tự mình làm chủ cuộc đời, quyền quyết định hôn nhân, quyền quyết định việc làm, quyền quyết định sinh con đều giao hết cho người khác.

Thậm chí cô còn không biết đi xe đạp.

Hồi nhỏ mẹ chở cô, sau này yêu đương thì Trình Chu trở thành tài xế riêng của cô.

Rồi đến khi gả cho Vu Văn Lễ, nhà họ Vu ở khu vực giáp ranh thành thị và nông thôn phía Tây, cách xa trung tâm thành phố, nếu Vu Văn Lễ không đưa đi thì cô đến cả ra ngoài giao tiếp cũng không có cơ hội.

Bây giờ Bình Châu đang thịnh hành đi xe tay ga nhỏ, cô phải học.