"Không có gì, em hơi mệt thôi." Cô nhếch khóe miệng, nở một nụ cười gượng gạo.
Trình Chu ướm thử chiếc balo, giọng đầy cưng chiều:
"Em định đi đâu đấy, mang nhiều quần áo thế này, nặng chết đi được! Thảo nào mà mệt. Sao không gọi điện bảo anh đến đón?"
Nói rồi, anh ta chỉ chỉ yên sau, ra hiệu cho cô lên xe:
"Đi, hai đứa mình đi ăn cơm, ăn xong thì về chỗ anh."
Lục Tiểu Hạ lắc đầu, lấy lại balo từ trong lòng anh ta:
"Hôm nay không được. Em phải sang nhà cậu em."
Gương mặt Trình Chu vẫn đầy vẻ quan tâm:
"Cãi nhau với bố à? Vừa nãy anh gọi điện đến nhà, nghe giọng bác trai không được vui lắm. Không sao đâu, còn có anh đây mà."
Lục Tiểu Hạ rũ mắt xuống, cố nén dòng nước mắt chực trào.
Câu nói "còn có anh đây mà" bất chợt đánh sập lớp vỏ cứng rắn của cô.
Kiếp trước, khi phải gồng mình chống đỡ trong bóng tối, cô đã khao khát được nghe câu nói này biết bao nhưng cuối cùng cô chỉ có thể một mình chịu đựng.
Kiếp này, cô chẳng cần gì nữa thì định mệnh lại cho cô nghe thấy lời nói ấm áp nhường ấy.
Quá muộn rồi.
"Tiểu Hạ, có phải bố mẹ anh muốn gặp mặt nên em bị áp lực không? Nếu em chưa chuẩn bị tâm lý, chúng ta có thể khoan hẵng gặp." Trình Chu nắm lấy tay cô, giọng nói mềm mỏng.
Lục Tiểu Hạ chợt nhớ ra, hôm nay Trình Chu hẹn cô đi xem phim, xem xong định đưa cô về ăn cơm cùng bố mẹ.
Bố mẹ Trình Chu muốn gặp cô.
Nhưng hôm nay cô lại đi dự đám cưới nhà họ Thôi.
Bây giờ cô biết phải làm sao đây?
Sống lại một đời, cô không thể nào bước chân vào hôn nhân lần nữa.
3796 từng nói một đoạn, cô cảm thấy rất tâm đắc:
Nếu bạn không kết hôn, thân phận của bạn chỉ là một người phụ nữ, hoặc một người con gái.
Nhưng một khi bạn kết hôn, thân phận sẽ trở nên phức tạp, bạn sẽ trở thành một nửa của người đàn ông, trở thành con dâu, em dâu, mẹ, chị dâu. Bạn sẽ biến thành một phần của mạng lưới quan hệ chằng chịt, thân phận càng nhiều thì càng mất tự do.
Nếu những người trong mạng lưới quan hệ ấy cùng tần số với bạn thì coi như may mắn nhưng mà!
Con người ta định sẵn chỉ có thể kiểm soát chính mình, không thể kiểm soát người khác, ai cũng chẳng thể đảm bảo mình sẽ gặp phải loại người nào. Đó chính là rủi ro lớn nhất của đời người.
Cô thấm thía vô cùng.
Kiếp trước, cô chỉ có thêm một người chồng nhưng lại mất đi quyền kiểm soát chính cơ thể mình, bao gồm cả tử ©υиɠ.
Ví như chuyện sinh con.
Với phụ nữ, đứa con là từ cơ thể mình đứt ruột đẻ ra, dù trai hay gái cũng đều yêu thương nhưng với nửa kia, lỡ như hắn ta có chấp niệm về giới tính đứa trẻ, vậy thì bạn sẽ bị chấp niệm của họ cuốn theo, sinh con gì, sinh lúc nào đều chẳng thể tự do.
Chỉ vì để kiếm một mụn con trai, kiếp trước cô bị ép sinh đến năm lần.
Kiếp này, cô phải nắm chặt quyền kiểm soát cơ thể mình trong tay, không ai có thể sai khiến cô được nữa.
Thế nhưng nhìn gương mặt của Trình Chu, nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi kia, những lời lạnh lùng tàn nhẫn cứ nghẹn lại nơi cổ họng.
Kiếp trước đã làm tổn thương anh ta một lần, ngay cả một lời giải thích cũng không có.
Bây giờ, phải từ chối anh ta thế nào đây?
Thấy cô lộ vẻ lo âu, Trình Chu thở dài, nói:
"Tiểu Hạ, em đừng khó xử, không muốn gặp thì không gặp nữa. Chúng ta đi ăn cơm trước đi, ăn xong anh đưa em sang nhà cậu."
Sắp xếp này rất hợp lý nhưng Lục Tiểu Hạ vẫn quyết tâm, từ chối:
"Không cần đâu, hôm nay em sang nhà cậu ăn cơm tối. Hay là anh chở em sang đó đi."
Trình Chu bất lực xoa đầu cô:
"Được rồi, nghe em hết. Lên xe đi."
Nhà cậu cô nằm ở đường Đông Hồ, nếu thật sự đi bộ cũng phải mất nửa tiếng.
Đi xe máy thì nhanh, mười phút là đã đến cổng nhà cậu.
Trình Chu dừng xe, cầm túi xách, đưa cô đến tận cổng, nhìn cô bước vào trong, làm động tác gọi điện thoại rồi mới lưu luyến quay xe rời đi.
Cánh cổng sắt sơn đỏ, tòa nhà hai tầng, nền sân xi măng sạch sẽ gọn gàng, nhà của bà ngoại trong ký ức bỗng chốc hiện lên sống động ngay trước mắt.
Sân không lớn, sát tường rào được xây bồn hoa bằng gạch đỏ rộng chừng hai thước, trồng đầy hoa, góc tường còn trồng một bụi trúc lớn.
Bà ngoại đang cầm bình tưới hoa, bất ngờ thấy có người đi vào, bà cụ kéo trễ kính lão xuống sống mũi, nhìn qua gọng kính về phía cô: