Chương 13

Bình Châu là một thành phố nhỏ nằm trong lòng chảo, công nghiệp nhẹ tương đối phát triển, hai năm trước vừa mới từ huyện lên thành phố.

Giờ này đang là cao điểm tan tầm.

Lục Tiểu Hạ đứng ở đầu đường, trong lòng nhẹ bẫng.

Kiếp trước, Lục Tu Minh luôn rót vào tai cô những lời giáo điều như "con gái con lứa phải hiểu chuyện, phải nghe lời, phải biết nghĩ cho đại cục".

Kiếp trước cô đã làm được cái sự hiểu chuyện, nghe lời, biết nghĩ cho đại cục ấy nhưng kết quả thì sao?

Mặc kệ nó đi.

3796 nói đúng, tại sao con gái cứ phải hiểu chuyện, phải nghe lời?

Dựa vào cái gì?

Đàn ông không cần hiểu chuyện, không cần nghe lời sao?

3796 bảo rằng đó gọi là kiểm soát, là thuần hóa, hay còn gọi là PUA.

Người phụ nữ ấy có cả bụng đạo lý lớn, đôi khi hơi gàn dở nhưng ngẫm lại thì thấy rất đúng.

Gió đêm hiu hiu thổi.

Cô đeo chiếc balo vải dù, không chọn đi xe buýt mà cứ thế đón gió, sải bước đi về hướng đường Đông Hồ.

Trên người vẫn là bộ váy ban sáng, tà váy bay bay theo gió, người đi đường lướt qua sau lưng thi thoảng lại ngoái đầu nhìn cô.

Màu son đã hơi phai nhưng vốn dĩ dáng môi và sắc môi cô đã đẹp sẵn, chẳng cần chút son ấy tô điểm.

"Tiểu Hạ!"

Một chiếc xe máy từ phía sau trờ tới, dừng lại ngay bên cạnh cô.

Quay đầu lại, cô nhìn thấy một gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Làn da màu lúa mạch, sống mũi cao thẳng khiến gương mặt ấy càng thêm góc cạnh rõ ràng.

Còn cả thói quen mím môi đầy đặc trưng ấy nữa.

Nhất thời Lục Tiểu Hạ ngẩn ngơ, quên mất mình đang ở năm nào, chốn nào.

Người đàn ông nhếch môi, cười trách yêu rồi đưa tay khua khua trước mắt cô:

"Tiểu Hạ, em nghĩ gì thế!"

Cô hoàn hồn lại, khó khăn thốt lên hai chữ như người mộng du! Hai chữ mà cô đã nhẩm đi nhẩm lại trong lòng cả ngàn vạn lần.

"Trình Chu..."

Trình Chu từng là một niềm tiếc nuối day dứt khôn nguôi của cô ở kiếp trước.

Anh ta là bạn học trung cấp của cô, hơn cô hai khóa, sau này trở thành mối tình đầu.

Nếu không có tai nạn kia xảy ra, khả năng cao là họ sẽ kết hôn, cùng xây dựng một gia đình hạnh phúc và bình thường như bao cặp vợ chồng công nhân viên chức khác trong thành phố nhỏ này.

Kiếp trước, sau khi bị Vu Văn Lễ cướp đi sự trong trắng, cô cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp Trình Chu, liền biến mất suốt nửa tháng trời.

Nửa tháng đó, ngày nào Vu Văn Lễ cũng đến nhà quỳ gối, làm việc nhà, hỏi han ân cần, người nhà thì ngày ngày khuyên cô hãy nghĩ thoáng ra.

Mãi đến khi phát hiện trong bụng đã có bé Tiểu Noãn, cô mới khóc lóc gửi tin nhắn chia tay vào máy nhắn tin của Trình Chu.

Không một lời giải thích, không một lời từ biệt, cô quay lưng gả cho Vu Văn Lễ.

Ngày xuất giá, cô nhìn thấy Trình Chu đứng thẫn thờ giữa đám đông, hồn xiêu phách lạc.

Người nhà họ Vu đã sớm tung tin cô cưới chạy bầu, đám đông chỉ trỏ bàn tán, chắc hẳn Trình Chu cũng đã nghe thấy rồi.

Sau này, trong vô vàn những khoảnh khắc hận Vu Văn Lễ thấu xương, cô đều không kìm được mà nghĩ giá như người mình lấy là Trình Chu thì tốt biết bao. Anh ta dịu dàng như thế, thẹn thùng như thế, cả cô và anh ta đều là những người ít nói, ôn hòa, đừng nói là nổi nóng, ngay cả nói lớn tiếng còn chẳng biết.

Nhưng đời người không có chữ "giá như".

Bình Châu nhỏ bé là thế, vậy mà họ chẳng bao giờ gặp lại nhau.

Cô chỉ đành coi Trình Chu là giấc mộng đẹp đẽ thời thiếu nữ, chôn sâu nơi góc lòng.

Thời gian trôi qua, cô ép bản thân không được phép nhớ đến nữa.

Vậy mà giờ đây, Trình Chu bằng xương bằng thịt đang hiện diện ngay trước mắt cô.

"Sao thế? Ơ kìa? Rốt cuộc là làm sao?"

Trình Chu đỡ lấy chiếc balo trên lưng cô, lại đưa tay vén lọn tóc vương trên má cô, dịu dàng hỏi han.

Lục Tiểu Hạ ngại ngùng quay mặt đi.

Với Trình Chu, hiện giờ vẫn chỉ là hiện giờ.

Nhưng với cô, vật đổi sao dời, mọi thứ đã khác xưa rồi.

Ví như lúc này, cô đã không còn quen với những cử chỉ tiếp xúc thân mật thế này nữa.

Dù cô nhớ rõ, sự thân mật này giữa cô và Trình Chu năm xưa vốn là chuyện rất đỗi bình thường.

Trình Chu tôn trọng cô, ngoại trừ việc không vượt qua giới hạn cuối cùng thì những thân mật của những người yêu nhau họ đều có cả.

Cũng chính vì từng được đối xử dịu dàng như thế nên sau này khi đối mặt với sự thô bạo của Vu Văn Lễ, sự hụt hẫng trong cô mới càng lớn hơn.