Lương tháng của Lục Tu Minh mới có hơn sáu trăm tệ, mấy năm rồi không tăng lương, những năm nay nếu không nhờ tiền tuất của Diêu Lan, đời sống của bà ta sao có thể trôi qua thoải mái thế được.
Lục Tu Minh cũng giận tím mặt, đứng phắt dậy:
"Lục Tiểu Hạ mày có ý gì! Dì Trần mày vì cái nhà này mà vất vả bao nhiêu năm nay, mày còn mặt mũi đòi tiền dì ấy à! Cái suất này mày không thích nhận thì nhường cho anh mày, anh mày cũng là một thành viên trong cái nhà này, mày còn dám mở mồm đòi tiền, tao đúng là cho mày mặt mũi quá rồi!"
Lục Tiểu Hạ gật đầu, mặt không cảm xúc đưa ra một bàn tay trắng nõn, làm ký hiệu "OK".
"Coi như con chưa nói gì."
Sau đó cô quay đầu đi về phía giường tầng thu dọn hành lý và quần áo.
Lần đầu tiên Lục Tu Minh bị con gái chống đối ngay trước mặt vợ, con bé này trước giờ luôn hiếu thảo hiểu chuyện, hôm nay ăn gan hùm mật gấu hay sao, không những cãi lại ông ta, còn cò kè mặc cả với Lan Trinh, còn ra thể thống gì nữa.
Trong cơn thịnh nộ, ông ta vớ lấy cái cốc rỗng trên bàn trà, ném mạnh xuống dưới chân Lục Tiểu Hạ.
"Lục Tiểu Hạ! Mày muốn làm loạn hả!"
Mảnh sứ vỡ tung tóe trên sàn nhà.
Thân hình mảnh khảnh của Lục Tiểu Hạ khựng lại, trái tim bất giác thắt lại một cái, dây thần kinh toàn thân cũng căng lên ngay tức khắc.
Những trận bạo hành gia đình của Vu Văn Lễ luôn bắt đầu từ việc ném vỡ tách trà.
Ở nhà tù Bạch Thành, 3796 từng giảng cho cô một đạo lý:
“Trong mối quan hệ giữa người với người, sự trời yên biển lặng do nhượng bộ mang lại đều chỉ là tạm thời
Thường thì lùi một bước đối phương sẽ ép bạn lùi thêm bước nữa, nhịn một lúc đối thủ sẽ ép bạn nhịn mãi không thôi.
Đây chính là đạo lý tấc đất tấc vàng khi các quốc gia so kè với nhau.
Cái cần tranh không chỉ là đất đai, mà là khí thế.
Thay vì đợi đến lúc không thể lùi, không thể nhịn được nữa mới phản kích, chi bằng ngay từ đầu đã không lùi, không nhịn.
Giữ vững giới hạn của chính mình.
Đấm một quyền để tránh trăm quyền khác.
Câu nói này kiếp trước cô đã chép vào cuốn sổ tay nhỏ.
Cô xoay người lại, đôi mắt xinh đẹp ngập tràn vẻ lạnh lùng hờ hững, lẳng lặng nhìn thẳng vào Lục Tu Minh.
Kiếp này, bất kể là ai cũng không được phép vượt qua giới hạn.
Bố ruột cũng không ngoại lệ.
Trên bàn trà trước mặt Lục Tu Minh có một chiếc cốc sứ thanh hoa, bên trên in dòng chữ "Dược Bình Sa".
Trong cốc là trà Lục An Qua Phiến đang bốc hơi nghi ngút.
Cô bước tới, chộp lấy ly trà đang nóng hổi, hung hăng ném mạnh xuống đất.
Tiếng sứ vỡ toang vang lên chói tai, cùng lúc đó Trần Lan Trinh cũng hét lên một tiếng thất thanh.
Nước trà nóng hổi bốc khói, có lẽ đã bắn vào chân Lục Tu Minh khiến ông ta nhảy dựng lên nhưng vẫn không quên diễn vai anh hùng cứu mỹ nhân, che chắn cho vợ mình.
Ông ta nhìn con gái, ánh mắt ngập tràn giận dữ, kinh ngạc và cả một tia xa lạ.
Còn Lục Tiểu Hạ nhìn thẳng vào mắt ông ta, đáy mắt không vui cũng chẳng buồn.
Tiếp đó, cô quay sang Trần Lan Trinh, lạnh nhạt nói:
"Lên giá rồi, 6 vạn, miễn trả giá. Cho dì thời gian ba ngày, quá hạn thì đừng tìm con nữa. Ồ phải rồi, con biết các người nghèo, tiền tuất của mẹ con chắc cũng tiêu gần hết rồi nhỉ. Đã là người một nhà, con cho phép dì dùng đồ vật để gán nợ."
Dứt lời, Lục Tiểu Hạ lôi từ gầm giường ra một chiếc túi du lịch, thu dọn vài bộ quần áo của mình, thuận tay nhét luôn mấy bộ của em gái vào. Dưới ánh mắt sững sờ của Lục Tu Minh, cô xách túi bước ra khỏi nhà không thèm ngoảnh lại.
Phía sau lưng, loáng thoáng vẫn còn nghe thấy tiếng chửi rủa của Lục Tu Minh, xen lẫn giọng điệu can ngăn sặc mùi giả tạo của Trần Lan Trinh:
"Ây da, con bé này hôm nay trúng tà hay sao ấy, bình thường hiểu chuyện lắm mà, xem nó chọc tức bố nó kìa! Đúng là con gái lớn trong nhà không giữ được, nuôi ong tay áo, nuôi ra một đứa vô ơn! Lão Lục, ông đừng giận, giận quá hại thân! Con gái không nhờ vả được thì mình vẫn còn thằng Anh Chí. Lão Lục à, ông tuyệt đối không được để nó đem cái chỉ tiêu kia đi phá hoại nhé..."
...
Bước ra khỏi cửa, mặt trời đã như cung tên hết đà, ánh nắng không còn gay gắt chói chang, cả thành phố và những ngọn núi xa xa đều được phủ lên một lớp màu cam ấm áp, dịu dàng.