Chương 11

Cô không bao giờ muốn làm cái công việc mà mỗi ngày đến giờ nào phải làm việc gì là bắt buộc phải làm việc nấy, không được có chút ý thức tự chủ nào nữa.

Cô muốn buôn bán nhỏ, kiếm ít tiền cũng được nhưng hôm nay làm hay nghỉ là do cô quyết, bán nhiều bán ít là do cô định, muốn bán bao nhiêu tiền là quyền của cô, thậm chí vui lên thì biếu không cũng được.

Cô chỉ muốn sống cuộc đời như thế! Cuộc đời do chính mình làm chủ.

Nhưng những điều này, bọn họ sẽ không hiểu.

"Có người muốn mua, trả giá khá cao, con cũng đang không muốn vào xưởng." Lục Tiểu Hạ mặt lạnh tanh đáp.

"Hả? Trả bao nhiêu thế? Con đừng để bị lừa nhé." Trần Lan Trinh dò xét.

"Sáu vạn. Đưa tiền trước rồi mới đến xưởng làm thủ tục, không lừa được đâu."

Trần Lan Trinh "ồ" một tiếng rồi im bặt.

Tuy nói bây giờ không cho phép thế tập (cha truyền con nối) nữa nhưng chỉ tiêu trong tay Lục Tiểu Hạ không giống với chỉ tiêu tiếp quản bình thường.

Lúc Diêu Lan trút hơi thở cuối cùng đã yêu cầu xưởng viết một văn bản quan hệ lao động, đóng mấy con dấu đỏ chót của cục lao động đàng hoàng, xưởng muốn chối cũng không được.

Sau khi bà ta lấy Lục Tu Minh, đã bắt đầu nhăm nhe cái chỉ tiêu này.

Nhà họ Lục có hai cô con gái, sau này đều phải gả chồng, chiếm chỉ tiêu cũng coi như hời cho nhà chồng.

La Anh Chí về lý cũng là con cái nhà họ Lục cơ mà.

Nhưng Lục Tiểu Hạ đã thành niên, nếu muốn chuyển nhượng chỉ tiêu, làm thủ tục bắt buộc phải có chữ ký đồng ý của chính chủ Lục Tiểu Hạ.

Cho nên lúc Vu Văn Lễ tìm bà ta dò hỏi về Lục Tiểu Hạ, bà ta đã nảy ra một ý định.

Bà ta giúp Vu Văn Lễ chiếm được Lục Tiểu Hạ, còn Vu Văn Lễ sẽ thông qua xưởng trưởng Thôi, bỏ qua Lục Tiểu Hạ để giúp bà ta lo vụ chỉ tiêu này.

Ban đầu bà ta còn sợ Vu Văn Lễ lừa mình, dù sao Lục Tiểu Hạ nếu là công nhân chính thức, gả sang nhà họ Vu thì người hưởng lợi cũng là nhà họ Vu.

Nhưng Vu Văn Lễ cười khẩy, vỗ vai bà ta bảo:

"Dì à, thật ra cháu cũng đâu phải công nhân chính thức, Tiểu Hạ mà là chính thức thì còn để mắt đến cháu chắc? Cho dù có gả cho cháu, cô ấy có an tâm sống với cháu không?"

Bà ta bừng tỉnh đại ngộ, thầm mắng trong lòng, Vu Văn Lễ đúng là đồ không ra gì, nếu là con gái ruột thì tuyệt đối không được gả cho loại hàng này.

Giờ con đường Vu Văn Lễ đứt gánh, bà ta đang rầu rĩ. Nhưng sáu vạn lận, đắt quá.

Con ranh này có ý gì đây? Đòi tiền bà ta? Tối nay phải thổi gió bên gối lão Lục mới được.

Nhưng Lục Tiểu Hạ không cho bà ta cơ hội thổi gió, lập tức quay sang hỏi thẳng:

"Dì muốn lấy chỉ tiêu đúng không? Con trai dì không phải nhân viên chính thức, chuyện cưới xin chắc hỏng rồi nhỉ?"

Lối đánh trực diện của cô khiến Trần Lan Trinh trở tay không kịp, cứng họng không biết nói sao.

Lại bị chọc đúng vào nỗi đau đang giày vò ngày đêm, môi Trần Lan Trinh mấp máy, không thốt nên lời.

Lục Tu Minh lại đập bàn một cái:

"Lục Tiểu Hạ! Mày ăn nói cho cẩn thận! Dì Trần là bề trên của mày! Có ai ăn nói với bề trên như mày không!"

Lục Tiểu Hạ thản nhiên nhìn Lục Tu Minh rồi lại nhìn Trần Lan Trinh:

"Ồ, con hiểu lầm rồi! Dì Trần không muốn lấy chỉ tiêu à, thế thì con đỡ phải suy tính nhiều, cứ bán thẳng cho người ta là xong."

"Đừng..." Trần Lan Trinh vội vàng đứng dậy.

Trong lòng bà ta mừng rỡ, ý của con nhỏ này là muốn nhường chỉ tiêu lại cho bà ta?

Biết sớm nó hiểu chuyện thế này thì mình cần gì phải đi đường vòng tìm Vu Văn Lễ chứ.

Tuy vui mừng nhưng bà ta cũng ngại không dám biểu hiện quá lộ liễu, có điều niềm vui đến quá bất ngờ, trên mặt bà ta không giấu nổi vẻ hớn hở.

"Tiểu Hạ, chúng ta đều là người một nhà, con chịu nghĩ cho anh con, dì Trần đúng là không uổng công thương con... Con đúng là đứa trẻ ngoan..."

Lục Tiểu Hạ giơ tay cắt ngang lời bà ta, xòe ra năm ngón tay:

"Năm vạn."

Tiền tuất của mẹ, chính xác là năm vạn.

"Cái gì..." Trần Lan Trinh kinh ngạc há hốc mồm.

"Con nói là người nhà với nhau, không cần sáu vạn, năm vạn là được."

Môi Trần Lan Trinh run rẩy.

Bà ta còn tưởng Lục Tiểu Hạ định nhường chỉ tiêu cho con trai mình, không ngờ là bán.

Năm vạn! Bà ta là phụ nữ thất nghiệp, lấy đâu ra tiền.