Lục Tiểu Hạ còn nhớ, khi mới chuyển về nhà mới, bố mẹ ở phòng ngủ chính, cô và em gái ở phòng ngủ phụ.
Sau này Trần Lan Trinh chuyển đến, Lục Tu Minh và bà ta chiếm phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ nhường cho La Anh Chí.
Cô và em gái căng một tấm rèm hoa ở góc phòng khách, kê một chiếc giường tầng, từ đó sống lay lắt ở phòng khách.
Em gái không thích ở phòng khách nên từ hồi cấp hai đã dứt khoát chuyển vào ở nội trú trong trường, cuối tuần mới về.
Trên tường treo một tấm ảnh cưới, là ảnh Lục Tu Minh và Trần Lan Trinh đi tiệm chụp mấy năm trước.
Bên cạnh ảnh cưới là một tấm ảnh quân nhân, người thanh niên trong ảnh là La Anh Chí.
Nếu nhớ không nhầm thì năm nay La Anh Chí hai mươi ba tuổi, xuất ngũ về làm ở phòng bảo vệ xưởng dược, là loại nhân viên không có biên chế, nằm dưới đáy chuỗi khinh bỉ trên thị trường mai mối ở thành phố nhỏ này.
Năm kia La Anh Chí có tìm hiểu một đối tượng nhưng vì vấn đề biên chế mà nhà gái mãi không chịu nhả ra, cho nên Trần Lan Trinh mới muốn cướp lấy cái biên chế của Lục Tiểu Hạ.
Kiếp trước Lục Tiểu Hạ cũng biết chỉ tiêu này quan trọng nên mặc kệ Trần Lan Trinh bóng gió xa xôi thế nào, cô cũng nhất quyết không nhả ra.
Vì thế Trần Lan Trinh mới nảy sinh tà tâm, cấu kết với Vu Văn Lễ để đoạt lấy chỉ tiêu này.
Nực cười làm sao, bọn họ vì một cái chỉ tiêu mà phí tổn tâm cơ hủy hoại cả đời cô. Mà cái chỉ tiêu ấy sáu năm sau cũng chỉ thành tờ giấy lộn.
Muốn lấy chứ gì, vậy thì bán cho bà ta.
Đằng nào thì sáu năm nữa, xưởng dược Bình Sa cũng sẽ phá sản thanh lý, sau đó xưởng dược Bình Sa mới được thành lập, lắc mình một cái biến thành doanh nghiệp tư nhân của cha con họ Thôi. Lại thêm vài năm nữa, doanh nghiệp tư nhân ấy cũng sập tiệm.
Đã là Trần Lan Trinh muốn, vậy thì phải bán đắt một chút.
Trên ghế sô pha, Trần Lan Trinh đang kể cho Lục Tu Minh nghe những chuyện xảy ra trong tiệc cưới hôm nay.
Lục Tu Minh vừa xem ti vi vừa nghe.
Nghe đến chỗ mấu chốt, ông ta có vẻ hơi hả hê nói:
"Không biết người ngã thế nào rồi, nếu ngã nặng thật thì lần này lão Thôi phải xì tiền ra mà bồi thường, đáng đời!"
Đây chính là bố cô, một mặt thì nịnh bợ Thôi Vĩnh Cửu bất chấp thủ đoạn, sau lưng lại lộ ra một bộ mặt khác.
Lục Tiểu Hạ đột ngột bước đến trước ti vi, tắt phụt đi.
Hai vợ chồng ngẩng đầu nhìn cô.
Cô gái nhỏ dáng vẻ văn tĩnh, nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ:
"Con không muốn lấy suất chuyển chính thức nữa."
Cả hai vợ chồng đều sững sờ.
Trong mắt Trần Lan Trinh còn lóe lên một tia vui mừng.
Lục Tiểu Hạ của giờ phút này đã hoàn toàn bình tâm sau cú sốc trọng sinh.
Nếu chỉ nhìn mặt, cô vẫn là cô gái mười chín tuổi mềm mại, như chú thỏ trắng ngây thơ yếu đuối.
Nhưng cái vỏ bọc ấy lại chứa đựng một linh hồn hơn bốn mươi tuổi, từng ngồi tù hơn mười năm, trái tim cũng đã trở nên lạnh lùng và cứng rắn.
Trước mặt cặp vợ chồng giả tạo đen tối này, cô chẳng buồn giả vờ nữa.
Lục Tu Minh trừng mắt nhìn cô:
"Mày nói hươu nói vượn cái gì đấy! Không vào xưởng thì con gái con lứa như mày làm được cái gì! Mày có biết bây giờ một cái suất công nhân chính thức đáng giá bao nhiêu tiền không? Đầu năm nay cháu trai chủ tịch công đoàn muốn vào xưởng phải mất bốn năm vạn mới lo lót xong đấy! Mà người ta còn là chủ tịch công đoàn!"
Ông bố này phối hợp cũng ăn ý gớm, rất tốt.
Lục Tiểu Hạ cười khẩy trong lòng, cố ý khích tướng:
"Hiệu quả lợi nhuận thì kém, lương lậu ba cọc ba đồng, chen vỡ đầu vào xưởng thì có tiền đồ gì!"
Lục Tu Minh tức giận đập tay xuống bàn trà:
"Đồ tóc dài kiến thức ngắn! Mày tưởng người ta ham hố mấy đồng lương ấy à, người ta ham là ham cái biên chế chính thức, chỉ cần được chuyển chính thức, sau này tìm cách điều chuyển sang đơn vị có lợi nhuận tốt là xong! Đây là bát cơm sắt, cả đời ăn cơm nhà nước đấy!"
Trong lòng Trần Lan Trinh lại khẽ động, bà ta vỗ vỗ tay chồng, ra hiệu cho ông ta đừng nóng giận.
Rồi bà ta cẩn trọng hỏi Lục Tiểu Hạ:
"Tiểu Hạ, sao con lại không muốn lấy chỉ tiêu nữa?"
Lục Tiểu Hạ rũ mắt xuống, hàng mi dài che khuất cảm xúc trong đáy mắt.
Tại sao không muốn vào xưởng ư?
Cô có thể nói là cô đã quá chán ngán cái kiểu làm việc rập khuôn, bị quản lý chặt chẽ từng li từng tí đó rồi không?