Chương 46

"Cảm ơn bác sĩ Trần." Nữ đồng chí cảm kích nói lời cảm ơn, sau đó đưa thư cho Trần Uẩn: "Cứ gọi tôi là Tiểu Hứa được rồi."

Hai phong thư đều từ Thái Thành.

Bức thư của ba mẹ khá mỏng, không cần xé ra Trần Uẩn dường như đã hình dung ra dáng vẻ cau mày của ba mẹ khi viết thư.

Phong thư còn lại nhìn địa chỉ là chú La, độ dày của phong bì vừa vào tay Trần Uẩn đã biết chú lại gửi tiền cho mình.

Chú La là bạn thân từ nhỏ của ba Trần Thụ, gần như đã chứng kiến Trần Uẩn ra đời và lớn lên.

Vào trường y học nhờ chú La, có thể rời xa thị phi thành phố vào làm việc tại xưởng cơ khí Hồng Nhật cũng là nhờ ông giúp đỡ.

Nói một câu là ba mẹ thứ hai của Trần Uẩn cũng không quá lời.

"Vậy tôi đi trước đây."

Cẩn thận nhét phong bì vào túi, Trần Uẩn cầm ô nói lời tạm biệt rời đi.

"Bác sĩ Trần đợi chút đã."

Tiểu Hứa vội vàng dặn dò đồng nghiệp vài câu, ôm một bọc đồ từ sau quầy đi vòng ra trước mặt Trần Uẩn, kéo cô đến dưới bóng cây ven đường.

"Đây là quà cảm ơn Chí Quốc tự làm, trước đó tôi còn đang định tan làm mang qua cho cô đó!"

Tấm vải gói màu xám được mở ra, một chiếc lò đất nhỏ cao khoảng ba mươi phân được đưa đến trước mặt Trần Uẩn.

"Mùa đông dùng lò nhỏ đun nước tiện lắm, còn có thể đặt trong nhà sưởi ấm..."

"Đồng chí Triệu Chí Quốc tự làm sao?"

Chiếc lò đất nhỏ được làm rất tỉ mỉ, kích thước vừa đủ để đặt một cục than tổ ong vào, hơn nữa còn làm một lớp cách nhiệt, nhìn có vẻ cũng có thể đốt củi.

Điểm mấu chốt là lỗ đặt nồi còn làm hai vòng trong ngoài, nồi lớn nồi nhỏ đều dùng được.

"Bình thường Chí Quốc thích mày mò mấy thứ này lắm, bác sĩ Trần đừng chê nhé!" Tiểu Hứa đẩy chiếc lò đất về phía trước.

"Khéo tay thật đấy, người khác muốn mua cũng không mua được!"

Chiếc lò đất thật sự đến đúng lúc, vào đêm trực hôm qua trong đầu Trần Uẩn toàn là lẩu, thèm đến mức trong mơ cũng chảy nước miếng.

Lò chắc chắn sẽ nhận, tiền nên trả cũng phải trả.

Hai người cứ đẩy qua đẩy lại về việc có nên trả tiền hay không nửa ngày, Tiểu Hứa cuối cùng vẫn thua sức của Trần Uẩn, tượng trưng thu một đồng.

Thư nhà trong tay, lại có được một món đồ tốt, ngay cả nắng gắt cũng khiến Trần Uẩn cảm thấy thân thiết.

Vừa hát vừa về ký túc xá, đặt đồ xuống liền vội vàng bóc thư của ba mẹ ra.