Chương 42

Trần Uẩn hài lòng cất bút.

"Đồng chí Trần viết xong rồi à?"

Thấy Trần Uẩn ngẩng đầu, Cao Minh mới bước vào.

"Khung cửa sổ đã được sửa." Bàn tay rộng lớn cầm chìa khóa đưa đến trước mặt Trần Uẩn: "Tối về kiểm tra lại, tôi tiện tay sửa đèn bàn cho cô rồi."

"Cảm ơn."

Cao Minh theo bản năng sững sờ.

Khi khóe môi Trần Uẩn nhếch lên, ngay cả không khí ẩm ướt cũng trở nên tươi mới, giống như một tia nắng bất ngờ xuyên qua đám mây đen, ấm áp và rực rỡ.

"Cảm ơn đồng chí Cao, xem ra tôi mời một bữa cơm sợ là không đủ, phải mời thêm vài bữa nữa mới được."

"Chiều nay chúng tôi sẽ đi huyện, cô có cần tôi mang gì không?" Cao Minh cười hỏi.

"Không có phiếu." Trần Uẩn bất lực xòe tay: "Đợi tôi tìm người đổi một phiếu bình thủy, lúc đó lại phải làm phiền anh."

"Được." Cao Minh nén lại lời muốn nói là có thể giúp mua phiếu, thoải mái vẫy tay với Trần Uẩn: "Tôi về chuẩn bị chút, cô cứ làm việc đi."

Anh nói xong quay người, đi vài bước lại nhớ ra điều gì đó quay lại: "Sáng nay tôi thấy áo mưa của cô rách rồi, chắc chắn sẽ bị ướt, ô cô cứ dùng trước, khi nào mua cái mới thì trả tôi."

Đừng nhìn dáng người vạm vỡ, không ngờ Cao Minh lại tinh tế như vậy, ngay cả áo mưa bị rách cũng để ý.

"Vậy thì thêm một bữa cơm nữa."

"Khóa cửa nhà cô tìm thợ khóa mà thay, gặp người khỏe một cước là có thể đá tung ra."

"Mai tôi sẽ tìm người thay."

"Đi đây."

"Đi đường cẩn thận."

Trần Uẩn vẫy tay với bóng lưng đang sải bước đi xa.

Uy danh của nữ ma đầu kiếp trước vô cùng lẫy lừng, đừng nói yêu đương trong bệnh viện, ngay cả bác sĩ nam cũng tránh hợp tác làm việc với cô.

Mới xuyên không mấy ngày sao đã gặp phải "đào hoa" tốt như vậy.

Món nợ ân tình này ngày càng nhiều rồi...

Ngày hôm sau, bầu trời trên xưởng cơ khí Hồng Nhật vẫn mưa phùn triền miên.

Để tiện theo dõi bệnh tình, hôm qua Trần Uẩn ngủ ở văn phòng, đêm cứ ba tiếng lại đo nhiệt độ cho bệnh nhân một lần.

Cơ thể chưa từng dùng kháng sinh khá nhạy cảm với penicillin, ngay đêm đó cơn sốt cao của sư phụ Ngưu đã có dấu hiệu thuyên giảm.

Bát vỡ đựng nước nóng thêm dung dịch Benzoin compound che mặt hít thở hai mươi phút.

Tỏi giã nhuyễn đắp lên huyệt Dũng Tuyền.

Cô còn vận động thím Trương đi mương ruộng nhà người dân đào nửa giỏ rau diếp cá về nấu nước uống.

Nói chung, mặc kệ là phương pháp dân gian hay hiện đại, Trần Uẩn đều dùng hết tất cả những cách có thể sử dụng.