Chương 41

"Mở thêm một lọ dung dịch Benzoin compound (chất tẩy rửa, sát trùng), thôi... Tôi tự đi lấy vậy."

Tiếng khóc của thím Trương không biết khi nào mới dừng, ở lại nữa tai Trần Uẩn sẽ điếc mất, cô lấy cớ đi lấy thuốc nhanh chóng ra khỏi phòng bệnh.

Vừa đến trước hiệu thuốc hít thở vài hơi không khí trong lành, Lưu Bảo Quốc bị ướt nửa người vội vàng chạy đến trước mặt Trần Uẩn.

"Bác sĩ Trần, Xưởng trưởng quyết định cùng tôi đến bệnh viện huyện."

Một bóng người bất ngờ cũng dần hiện rõ ở đằng xa.

Cao Minh cầm ô bằng hai tay, vai ướt gần hết, những hạt mưa nhỏ giọt xuống đất theo cánh tay trái.

"Đội trưởng Cao đích thân đưa chúng ta đi huyện." Giọng điệu của Lưu Bảo Quốc đầy vẻ kích động, không thèm để ý đôi giày da đã nứt toác một đường, lớn tiếng giục giã: "Các cô có ý kiến gì muốn đề xuất với bệnh viện huyện thì về văn phòng viết tài liệu, tôi sẽ đích thân nộp lên."

Trần Uẩn lập tức nghĩ đến kim châm cứu vừa nãy còn nhắc đến.

Chỉ gật đầu với Cao Minh, Trần Uẩn vội vàng chạy chậm về văn phòng viết tài liệu.

Diệp Viện Quân cũng đầy bụng những bất bình không nói ra thì không chịu được, nghe Lưu Bảo Quốc nói xong cũng vội vàng quay người đi.

Chỉ có Tả Linh Linh khoanh tay không động đậy.

Ánh mắt lướt qua vị Trạm trưởng đang kích động, vô tình thấy Cao Minh giơ một tay lên như muốn nói gì đó, rồi lại cười bỏ xuống.

"Đội trưởng Cao."

Đã đi thành phố, Tả Linh Linh càng quan tâm liệu có thể nhờ Cao Minh mua giúp vài thước vải Lạp Cát về không.

Trong văn phòng.

Trần Uẩn bắt đầu bằng việc trạm y tế thiếu kim thiếu thuốc, liệt kê bao nhiêu trường hợp bệnh nhân trong khu xưởng từ tháng giêng đến tháng sáu bị bệnh nặng hơn vì thiếu nguồn lực y tế.

Xuất phát từ sức khỏe của quần chúng, câu chuyện chuyển sang việc chuyện này đã tăng thêm gánh nặng cho bệnh viện huyện.

Sau đó, đề nghị bệnh viện huyện phân bổ thêm một phần nguồn lực y tế cho trạm y tế của xưởng.

Cuối cùng mới xin cấp phép hành nghề y học cổ truyền.

Mở rộng y học cổ truyền là một việc lớn có lợi ích cho quốc gia và nhân dân, vừa giúp người dân tiết kiệm chi phí khám chữa bệnh, vừa tiết kiệm nguồn lực y tế quốc gia, điểm quan trọng nhất là có thể phát huy y học cổ truyền.

Viết hàng ngàn chữ rành mạch, bản kiến nghị hoàn toàn lấy lập trường của quốc gia và nhân dân làm điểm xuất phát, hoàn toàn không đề cập đến nhu cầu cá nhân.

Đương nhiên cuối cùng là chữ ký của đồng chí Trần Uẩn... Viết thật là sắc sảo.