Chương 38

Mặc dù không có xét nghiệm bạch cầu, nhưng theo kinh nghiệm nhiều năm của Trần Uẩn, ít nhất cần tiêm hai ống penicillin mỗi ngày, liên tục một tuần mới có khả năng làm giảm bệnh tình.

Còn thiếu một nửa số penicillin chưa kể, bệnh viện huyện còn có quy định là bệnh nhân thông thường chỉ được cấp ba ngày thuốc.

"Sư phụ Ngưu trước đây đã từng tiêm penicillin chưa?"

Sau khi suy nghĩ một chút, Trần Uẩn mở lời.

Sư phụ Ngưu lắc đầu, rõ ràng vẫn đang chìm đắm trong đau khổ.

*Penicillin là nhóm thuốc kháng sinh dùng để điều trị nhiễm khuẩn, hoạt động bằng cách phá vỡ thành tế bào vi khuẩn, ngăn chúng phát triển.

"Tình hình là thế này..." Trần Uẩn kể cho sư phụ Ngưu nghe từng điều khoản và khó khăn của bệnh viện huyện, dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: "Ý kiến của tôi là trước tiên tiêm penicillin hai ngày, nếu có hiệu quả thì lại xin bệnh viện huyện, nhưng chắc chắn chỉ có thể xin được một ngày thuốc, số còn lại hoặc là tự trả tiền hoặc là thử phương pháp dân gian của Đông y."

Ánh mắt ba thầy trò chợt sáng rực, cả người sư phụ Ngưu cũng phấn chấn hẳn lên.

"Trạm y tế của chúng ta có trung y à?" Triệu Chí Quốc nghi ngờ.

"Nếu sư phụ Ngưu tin tôi, tôi có thể thử xem sao." Trần Uẩn cười cười, rút nhiệt kế ra.

Thân nhiệt ba mươi chín độ, sốt cao cũng là triệu chứng điển hình của viêm phổi.

"Tôi tin, bác sĩ Trần cứ mạnh dạn chữa trị, Lão Ngưu tôi đây xin thề... Nếu có chữa không khỏi mà chết, tôi cũng sẽ không trách nửa lời."

Triệu Chí Quốc và Hổ Tử liên tục gật đầu.

Bọn họ rất rõ Trần Uẩn chính là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của sư phụ, nếu đổi sang hai bác sĩ khác, giờ này đã đuổi người đi rồi.

"Vậy hai người ai về tìm một cái bát vỡ không dùng nữa, rồi lấy mấy củ tỏi." Trần Uẩn viết xong bệnh án, đứng dậy: "Tôi đi phòng Trạm trưởng xin penicillin."

Hai ngày thuốc có làm giảm bệnh tình hay không còn chưa nói, việc xin được lọ penicillin quý giá từ Trạm trưởng đã là cửa ải đầu tiên.

Nếu không phải vì không có kim châm cứu và thảo dược trong tay, Trần Uẩn hoàn toàn có thể dùng phương pháp đông y để điều trị.

Bây giờ... Chỉ có thể đối mặt với cơn thịnh nộ ngút trời của Trạm trưởng trước đã.

*

Phòng Trạm trưởng nằm ở giữa hành lang tầng hai.

Trần Uẩn gõ cửa phòng, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nói: "Trạm trưởng, tôi là Trần Uẩn."

"Trần Uẩn?" Người trong phòng hỏi lại với giọng điệu không chắc chắn, rồi mới nói: "Vào đi."

Trạm trưởng trạm y tế Lưu Bảo Quốc ngoài năm mươi, tóc thưa thớt, đeo cặp kính dày cộp như đáy chai bia, bình thường nhìn cái gì cũng phải rướn cổ lên.