Mà Trần Uẩn nhanh chóng nhớ ra tên của thanh niên - Triệu Chí Quốc.
Triệu Chí Quốc nhíu chặt mày, như thể người bị bệnh lúc này chính là mình, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Người đàn ông trung niên họ Ngưu, là sư phụ của Triệu Chí Quốc và Hổ Tử.
Sư phụ Ngưu là thợ tiện, một mình đi làm nuôi bảy miệng ăn.
Mẹ già và vợ yếu, quanh năm phải mua thuốc từ huyện về uống, mấy năm nay trong nhà không có chút tiền tiết kiệm nào.
Tháng trước vợ ông vì dầm mưa bị sốt cao không hạ phải đưa đi bệnh viện huyện, sư phụ Ngưu đã ứng trước bốn tháng lương.
"Mấy tháng nay tiền sinh hoạt trong nhà đều nhờ Chí Quốc và Hổ Tử vay mượn, tôi còn mặt mũi nào mà vay tiền nữa..." Sư phụ Ngưu đau khổ ôm mặt.
Cơ thể đau đớn cùng gánh nặng cuộc sống đè nén khiến ông gần như không thở nổi, muốn bỏ cuộc không chữa trị, nhưng lại nghĩ đến cả nhà đều phải trông cậy vào mình, muốn chết cũng không chết được.
Hổ Tử cầm nhiệt kế quay lại văn phòng, vừa lúc nghe thấy lời của sư phụ Ngưu, vội vàng lớn tiếng đảm bảo: "Sư phụ cứ yên tâm chữa bệnh, tiền con và Chí Quốc sẽ ra ngoài vay cho sư phụ."
Hai chàng trai trẻ mỗi tháng cũng cần gửi tiền về nhà, số tiền tiết kiệm được mấy năm khó khăn lắm mới có đã đưa cho sư mẫu chữa bệnh, tiếp theo chỉ còn cách đi vay mượn của đồng nghiệp.
"Không được! Bệnh này tôi không chữa nữa." Sư phụ Ngưu vừa nói vừa đứng dậy.
"Sư phụ Ngưu đừng vội." Trần Uẩn vội đỡ người đang kích động thở gấp hơn, nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Ngồi xuống trước đi, tôi sẽ giúp ông nghĩ cách khác."
Sư phụ Ngưu thở dài: "Tấm lòng tốt của bác sĩ Trần tôi xin nhận, bệnh phổi bị viêm này tôi biết rõ, Lão Lưu chẳng phải cũng vì bệnh này mà chết ở bệnh viện huyện sao! Tốn tiền mà người cũng mất... Để lại một nhà già trẻ thì biết sống sao."
Nếu nói là viêm phổi thì sư phụ Ngưu còn không biết là gì, vừa nói phổi bị viêm liền lập tức nhớ đến người bạn đồng nghiệp vừa qua đời năm ngoái, chữa trị đến cuối cùng tiền của mất hết, nợ nần bên ngoài đến năm nay vẫn chưa trả hết.
Đời sau tình trạng lạm dụng kháng sinh khá nghiêm trọng, nhưng hiện tại muốn dùng kháng sinh cũng không có.
Trạm y tế đã xin bệnh viện huyện cấp trên hai năm, cuối cùng cũng nhận được bốn ống penicillin 800.000 đơn vị, nay được coi như báu vật khóa trong tủ ở văn phòng Trạm trưởng.
Trần Uẩn không nói gì, lắc lắc nhiệt kế nhét vào nách sư phụ Ngưu.