Chương 34

Khu nhà gia đình số 25.

Cao Minh là người làm việc có chừng mực, dù Trần Uẩn chủ động đưa chìa khóa nhưng anh cũng không vội vàng mở cửa đi vào.

Đầu tiên anh đến phòng quản lý nhà cửa để trình bày về việc phòng của Trần Uẩn bị dột, sau đó cùng thợ sửa chữa tìm đến Hoàng Liên, và chỉ sau khi có chị đi cùng, anh mới quay lại khu gia đình.

Đồng chí thợ sửa chữa nhanh chóng dán băng keo chống thấm cho cửa sổ, Cao Minh còn đặc biệt giải thích hai câu, để Hoàng Liên khỏi hiểu lầm.

"Sáng nay cũng là tình cờ, ban đầu tôi được Lý Hộ Quốc nhờ đến xem tình hình rò rỉ nước trong phòng, vừa hay gặp đồng chí Trần ở dưới lầu."

Hoàng Liên cười: "Sao có thể hiểu lầm được, chúng ta đều làm việc cùng xưởng, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện đương nhiên."

Hơn nữa, hôm kia chính chị đã nhờ Cao Minh giúp đỡ, người ta thật lòng tốt bụng giúp đỡ thì sao có thể nói lời ra tiếng vào được.

"Dù sao đồng chí Trần cũng là con gái, nếu bị hiểu lầm sẽ không tốt."

"Đúng vậy." Hoàng Liên liếc qua khuôn mặt Cao Minh, rồi nhìn vào trong phòng: "Đồng chí Trần thật khéo tay, cậu xem căn phòng được sắp xếp đẹp biết bao."

Một tấm rèm vải kẻ sọc xanh kéo ra là căn phòng đã được ngăn thành hai không gian trong và ngoài.

Trên chiếc bàn học cũ kỹ có thể nhìn thấy được trải một tấm kính, vài cuốn sách chất đống ở góc bàn, chiếc đèn bàn màu xanh lá cây vẫn là vật dụng hỏng hóc mà Cao Minh đã cùng cô mua từ trạm đồ gỗ.

Đồ đạc tuy ít nhưng được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ thiếu chút hơi thở của cuộc sống.

Cao Minh không nói gì, đi tới cầm chiếc đèn bàn lên.

*

Cùng lúc đó, bên trạm y tế, mọi người kết thúc chuyện phiếm, cuối cùng cũng bắt đầu trở lại vị trí làm việc của mình.

Trần Uẩn ngẩng đầu nhìn đồng hồ... Đã mười rưỡi rồi.

Buổi sáng cứ loay hoay nấu nước, nghe đồng nghiệp nói chuyện phiếm mà đã hết nửa buổi.

Đóng cửa phòng làm việc, Trần Uẩn lấy sổ ra bắt đầu tính toán số tiền ba trăm đồng đã chi tiêu bao nhiêu, và sắp tới còn phải chi bao nhiêu.

Cầm bút ghi nhanh mấy chữ, sửa đèn bàn thay bóng đèn ước tính một đồng.

Cốc cốc cốc...

"Mời vào."

Trần Uẩn cắm bút máy vào nắp, ngồi lại trước bàn làm việc khám bệnh.

"Chào bác sĩ."

Hai công nhân mặc đồng phục dìu một người đàn ông trung niên từ từ bước vào, người đàn ông yếu ớt ngồi xuống, hai tay chống lên bàn mới có thể ngồi vững.