Chương 30

Xưởng có hơn một vạn công nhân viên và gia đình bọn họ, theo lý mà nói thì trạm y tế thường ngày phải rất bận rộn, nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại.

Công nhân viên khám bệnh tại trạm y tế được thanh toán toàn bộ, còn người thân trong gia đình phải tự trả một nửa.

Thế nhưng nói trắng ra số công nhân viên chỉ có hơn hai nghìn người, còn lại toàn là người nhà.

Nửa chi phí đó cũng là tiền, nếu có đau đầu sổ mũi thì nhịn hai ngày tự nhiên sẽ khỏi, không nhịn được nữa thì mới đến trạm y tế khám.

Vậy thì vấn đề nảy sinh... Trạm y tế không có bác sĩ nào có thể chữa bệnh.

Tính cả nguyên chủ, trạm y tế có tổng cộng ba bác sĩ.

Tả Linh Linh là em vợ của Phó xưởng, đã được đào tạo thầy thuốc nông thôn nửa năm, mặc kệ bệnh gì cũng thích kê Tetracycline để phòng thân.

Bác sĩ Diệp Viện Quân thì rất có kinh nghiệm, nhưng sở trường của người này là băng bó vết thương do súng bắn và cách lấy đạn ra khỏi thịt bằng tay không.

Cuối cùng còn lại nguyên chủ, tốt nghiệp trường y một cách mơ hồ, kiến thức y học cũng chỉ nửa vời.

Nhớ lại tám năm giáo dục y học, mười năm kinh nghiệm lâm sàng kiếp trước mới dám tự xưng là bác sĩ Trần, có thể thấy rõ khoảng cách y tế giữa hai thời đại.

Trong ký ức của Trần Uẩn, thậm chí trạm y tế không thể điều trị bệnh viêm phổi.

Chỉ cần bệnh tình hơi nghiêm trọng một chút, trạm y tế sẽ lập tức thông báo cho người nhà đưa đến bệnh viện huyện, lâu dần mọi người đều biết trạm y tế không chữa được bệnh nặng.

Trừ khi thực sự không muốn tốn tiền lên huyện mới đến trạm y tế khám bệnh.

Trần Uẩn ký tên xong, đi về phía phòng khám của mình trong trí nhớ.

Phòng khám chính là văn phòng, tích hợp phòng khám bệnh, phòng thay đồ, phòng nghỉ ngơi, văn phòng, làm một.

Cọt kẹt...

Căn phòng cuối cùng trong hành lang bên trái, cánh cửa gỗ màu đỏ được đẩy ra.

Cửa sổ gỗ màu đỏ mở toang, may mà bên ngoài có một cây lê che chắn một chút, nếu không trong phòng đã ngập nước từ lâu rồi.

Trạm trưởng chỉ nói rằng văn phòng phải mở cửa sổ thông gió, và từ đó trở đi, mặc kệ mưa gió thế nào, việc đầu tiên thím Tưởng làm vào buổi sáng khi dọn dẹp văn phòng là mở cửa sổ.

Lời của Trạm trưởng là luật thép, hoàn toàn không thể có bất kỳ sự linh hoạt nào.

Trần Uẩn thở dài đi tới, đóng cửa sổ bên phải, cánh cửa bên trái gần cây vẫn mở.

Văn phòng rất lớn, diện tích lớn hơn nhiều so với ký túc xá cô vừa chuyển vào hôm qua.