Chương 10

"Cảm ơn đội trưởng Cao, anh hiểu tâm lý chị em chúng tôi quá đi, tôi thích nhất là loại kem dưỡng da này đấy."

"Đội trưởng Cao, nhà tôi đã có mấy lần mời anh đến nhà uống rượu rồi, ngày mai anh nhất định phải đến đấy nhé."

"Ở xưởng chúng ta nào có thể mua được miếng thịt mỡ ngon thế này chứ, đủ cho cả nhà tôi ăn mấy tháng đấy!"

Một loạt giọng nữ ríu rít bày tỏ sự phấn khích, nội dung đều xoay quanh một người tên là đội trưởng Cao.

Trần Uẩn có chút tò mò nhích hai bước về phía cửa, miễn cưỡng nhìn thấy bóng dáng cao lớn đang bị vây quanh ở trước quầy.

Người kia quá cao, đến nỗi bị mấy người vây quanh rồi mà vẫn cao vượt trội.

Người đàn ông mặc một bộ quân phục xanh đã bạc màu, dáng người rắn rỏi, mái tóc ngắn gọn gàng đen bóng, là một chàng trai trẻ rất có tinh thần.

Còn về tướng mạo...

Người đàn ông bỗng ngẩng đầu nhìn về phía cửa, đôi mắt to đen trắng rõ ràng dừng lại trên mặt Trần Uẩn, sau đó trong nháy mắt đã rời mắt đi.

Lông mày rậm mắt to, lông mày và tóc đều đen nhánh rậm rạp, bên khóe miệng hơi cong lên có lúm đồng tiền ẩn hiện, đường quai hàm sắc nét.

Không phải kiểu mỹ nam như ở kiếp trước, nhưng cũng đủ khiến cho người đã sống qua hai đời là Trần Uẩn thầm nghĩ - Là một anh đẹp trai.

Khuôn mặt đó, kết hợp với khí chất kiên nghị, trách sao không khiến một nhóm lớn nữ đồng chí vây quanh.

Nhưng đẹp trai đến mấy, Trần Uẩn cũng chỉ cảm thán vài câu, xem xong đương nhiên là tiếp tục quay về ký túc xá của mình.

Xoay người đi được hai bước, tay phải của cô vô thức chạm vào chiếc túi xẹp lép đang đeo, chợt nảy ra một suy nghĩ, cô liền quay lại.

"Đồng chí muốn mua gì?"

Thấy có người vào cửa hàng, người phụ nữ trung niên tóc ngắn lập tức niềm nở chào đón, tâm trạng nhìn là biết rất vui vẻ.

"Tôi muốn mua..." Trần Uẩn giả vờ thẹn thùng hơi quay mặt đi, nhỏ giọng ghé sát tai người phụ nữ thì thầm vài câu.

Người phụ nữ gật đầu, mỉm cười dẫn Trần Uẩn đi đến một quầy hàng bên cạnh.

Sau lưng hai người, ánh mắt Cao Minh giống như vô tình dõi theo Trần Uẩn đến quầy hàng, cuối cùng dừng lại ở đôi giày vải bị rách một lỗ.

"Đội trưởng Cao, chuyện lần trước tôi nói anh nghĩ sao rồi?"

Một giọng nói khàn khàn kéo Cao Minh trở về từ những suy nghĩ xa xăm, anh hơi áy náy lắc đầu: "Công việc của tôi bận rộn, tạm thời chưa muốn có đối tượng."