Chương 44

“Hôm nay tìm được hơi nhiều dược liệu nên chậm trễ thêm một chút thời gian.” Tô Miêu Miêu tháo gùi xuống.

Ông Triệu vừa nhìn thấy cả cái gùi sắp đầy ắp, tròng mắt lập tức trừng lớn.

“Cháu đào được nhiều thế này sao? Vào núi sâu rồi phải không?”

“Dưới núi và ven núi đều đã bị quét sạch rồi, muốn đào được dược liệu tốt, chỉ có thể vào núi sâu.” Tô Miêu Miêu không giấu giếm.

“Con bé này, một mình chạy vào sâu như thế lỡ gặp nguy hiểm thì làm thế nào? Lần sau...” Ông Triệu vốn định nói lần sau không được đi nữa nhưng nhìn dược liệu đầy ắp trong gùi, lời đến bên miệng lại đổi hướng: “Lần sau ông tìm người đi cùng cháu.”

Những thứ này đều là đồ có thể cứu mạng, không thể không tìm nha.

Vốn dĩ ông ấy chỉ muốn thăm dò bản lĩnh về mặt Đông y của Tô Miêu Miêu một chút, cho nên không tìm người đi cùng.

Ông Triệu không ngờ người ta học cả Đông y và Tây y, sớm biết như vậy thì nên tìm thêm mấy người đi cùng cô, nói không chừng có thể mang về nhiều dược liệu hơn.

Có điều đã có Tô Miêu Miêu, chuyện này cũng không cần sốt ruột.

“Con bé Miêu, cháu nghỉ ngơi ở bên cạnh đi, đống thảo dược này để ông xử lý.” Ông Triệu cười hì hì đổ hết dược liệu ra.

Càng nhìn càng kinh hãi, trong này ngoại trừ một số dược liệu thường gặp, còn có rất nhiều dược liệu đặc biệt quý giá.

Cô gái đến từ Kinh Thị, quả nhiên không phải người miền núi như bọn họ có thể so sánh được.

Phải nói chuyện đàng hoàng với trưởng thôn một tiếng, bảo bọn họ chăm sóc tốt cho người nhà họ Hoắc.

Không thể để con bé này chạy mất.

“Đúng rồi, ông Triệu, Mặc Thành cách chỗ chúng ta bao xa vậy ạ?” Tô Miêu Miêu ngồi trên bậc thang bên cạnh, nhìn ông Triệu đang nghiêm túc chỉnh lý dược liệu, giả vờ lơ đãng hỏi.

“Mặc Thành? Chỗ đó xa lắm đấy, cháu hỏi cái này làm gì?” Ông Triệu cũng không ngẩng đầu lên.

“Không có gì ạ, chỉ là lần trước đi lên huyện, cảm thấy hợp tác xã cung tiêu ở đó chẳng có đồ gì cả, cháu đang nghĩ muốn đi lên thành phố xem thử.” Tô Miêu Miêu thuận miệng tìm một lý do.

“Mắt nhìn của con bé này cũng cao thật đấy, hợp tác xã cung tiêu trên huyện cũng không thỏa mãn được cháu, cháu muốn mua đồ tốt gì à?” Ông ấy cười thành tiếng.

“Cũng không nhất định phải mua gì, chỉ là muốn đi xem thử, có cái gì hợp thì mua về.” Cô mở miệng.

“Muốn đi lên thành phố, chúng ta phải lên huyện trước, sau đó bắt xe khách đường dài đi thành phố, đi đi về về mất hai ngày rồi, nếu chỉ vì đi dạo hợp tác xã cung tiêu một chuyến thì không đáng để lặn lội như thế.” Ông ấy cũng không để lời cô trong lòng, chỉ nghĩ là con bé mới từ thành phố lớn như Kinh Thị đến thôn nhỏ trong núi này, không thích ứng lắm.

“Cũng đúng ạ.” Cô gật đầu.

Sau đó hai người cũng không bàn luận chuyện này nữa, chỉ nói chuyện về dược liệu.

Đến giữa trưa cũng không có bệnh nhân tới, ông ấy cũng xử lý xong hơn nửa số dược liệu, quay đầu nhìn về phía cô.

“Cháu về ăn cơm trước đi, chiều lại qua.”

“Vâng.” Cô đứng dậy rời đi.

Vừa về đến nhà liền thấy Đường Xuân Lan bưng thức ăn chuẩn bị vào nhà.