Chương 42

Người đàn ông này chỗ nào cũng toàn là máu, thế mà phong thư này lại được bảo quản sạch sẽ vô cùng.

Lục Tu Viễn nặn ra một nụ cười miễn cưỡng: “Nhìn lực đạo cú đá vừa rồi của cô, chắc hẳn cũng là người từng luyện... võ.”

Tô Miêu Miêu nghẹn lời, tên này cố ý nhắc tới chuyện đó hả?

“Đồng chí, đồ vật bên trong này... cực kỳ quan trọng, vì nó mà đội chúng tôi đã hy sinh rất nhiều người rồi. Tôi có thể chết nhưng thứ này tuyệt đối không thể mất. Chỉ cần cô có thể giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ này, nhất định tổ chức sẽ có khen thưởng.” Phản ứng của Tô Miêu Miêu lọt vào mắt Lục Tu Viễn lại thành sự từ chối, bàn tay nắm lấy tay cô càng chặt hơn một chút.

“Anh muốn tôi đưa phong thư này đến đâu?” Tô Miêu Miêu nhìn Lục Tu Viễn đã hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều, trầm giọng hỏi.

“Ngày 18 tháng 6, nhà thờ Nam Sơn ở Mặc Thành, cô đi tìm một... người đàn ông trung niên đội mũ màu đen, trước ngực cài một đóa hoa trắng.”

“Cô hỏi ông ấy... bây giờ là mấy giờ rồi? Nếu ông ấy trả lời cô... trời sắp sáng rồi, thì cô hãy giao phong thư này cho ông ấy.” Lục Tu Viễn cố gắng để bản thân nói rõ ràng từng chữ một.

Ngày 18 tháng 6.

Hôm nay là ngày 10 tháng 6 rồi, còn tám ngày nữa.

Tô Miêu Miêu vươn tay nhận lấy phong thư Lục Tu Viễn đưa qua.

“Tôi đồng ý với anh, nhưng nếu tôi đến đó mà không gặp được người anh nói thì làm thế nào?” Tô Miêu Miêu lại hỏi thêm một câu.

“Nếu không đợi được người này... cùng ngày này một tháng sau, cô hãy đi thêm lần nữa... nhất định sẽ có người ở đó...”

“Được.” Tô Miêu Miêu nhét phong thư vào trong ngực.

Sau khi dặn dò xong mọi chuyện, Lục Tu Viễn giống như mất đi chút sức lực cuối cùng chống đỡ anh, cả người đều mất đi sức sống.

“Vậy... anh định làm thế nào?” Tô Miêu Miêu không nhịn được hỏi một câu.

“Tôi nghỉ một lát, phải dẫn đám người kia... đi đến nơi xa hơn...”

Tô Miêu Miêu biết anh làm như vậy là để bảo vệ cô, cũng như thôn làng dưới núi.

Dù sao nếu anh chết ở đây, chắc chắn đám người kia sẽ xuống núi lục soát.

Tô Miêu Miêu nhíu mày, lục lọi trong cái gùi sau lưng.

“Coi như anh may mắn, hôm nay gặp được tôi.” Tô Miêu Miêu tìm được vài loại dược liệu cầm máu.

Lại tìm hai hòn đá, đặt những dược liệu đó lên trên giã thành nước cốt.

“Cởϊ qυầи áo ra.” Tô Miêu Miêu ra lệnh.

Nhưng Lục Tu Viễn lại không có bất kỳ động tĩnh gì.

“Anh làm gì thế? Sợ tôi sàm sỡ anh à?” Tô Miêu Miêu nhíu mày.

“Không phải... hiện giờ tôi... không còn sức...” Giọng Lục Tu Viễn yếu ớt.

Quên mất vấn đề này.

Tô Miêu Miêu bước lên trực tiếp cởϊ qυầи áo trên người Lục Tu Viễn ra, trên l*иg ngực rắn chắc kia đâu đâu cũng là vết sẹo.

Phía bụng trái hình như còn có một vết thương do súng bắn.

Tô Miêu Miêu nhíu mày, bị thương thành thế này mà còn chạy được, làm bằng sắt à?

Tô Miêu Miêu không nói hai lời, ấn một mạch chỗ nước cốt kia lên vết thương của Lục Tu Viễn.

Lục Tu Viễn đau đến mức hít ngược một hơi khí lạnh.

Tô Miêu Miêu cũng không có bất kỳ ý định thương hoa tiếc ngọc nào, xé áo sơ mi bên trong của Lục Tu Viễn thành dạng dải, băng bó vết thương đơn giản cho anh.