Chỉ là nhà họ Hoắc ngay cả cái bàn cũng không có, Tô Miêu Miêu chỉ đành lấy tấm vải trải trên nền nhà trong phòng, bày cơm canh lên đó.
Khi Tô Miêu Miêu bưng cả canh vào, bên ngoài liền truyền đến tiếng của nhóm Hoắc Kiến Quốc.
“Anh, anh có ngửi thấy một mùi... thịt thơm nồng nàn không?” Hoắc Tâm Viễn vừa đi tới cửa, liền ra sức hít một hơi.
“Có thể là em đói đến mụ mị đầu óc rồi đấy, mẹ đi làm cùng chúng ta, trong nhà làm gì có ai nấu cơm.” Bây giờ ngay cả sức mở miệng nói chuyện Hoắc Mẫn Học cũng không có.
Bọn họ tuy là con trai nhưng ở nhà họ Hoắc bao nhiêu năm nay, cũng đều là sống an nhàn sung sướиɠ.
Đặc biệt là Hoắc Mẫn Học, anh ấy thích văn học, Hoắc Văn Bác và Hoắc Tâm Viễn đều phải đến quân đội rèn luyện, anh ấy không thích nên chưa từng đi, quan niệm giáo dục của người nhà họ Hoắc luôn khá cởi mở, cũng chưa từng yêu cầu anh ấy cái gì.
Dẫn đến hiện nay Hoắc Mẫn Học có thể lực kém hơn Hoắc Văn Bác và Hoắc Tâm Viễn rất nhiều.
Một ngày lao động cường độ cao trôi qua, hai chân đều lê lết trên mặt đất.
“Hình như anh cũng ngửi thấy.” Hoắc Văn Bác nhíu mày.
“Các cháu về rồi à, vừa khéo ông bà cũng cắt được rất nhiều cỏ.” Trong lúc nói chuyện, hai người ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc khiêng một sọt cỏ đã về.
“Sao mọi người đều đứng ở cửa thế?” Ông cụ Hoắc nhìn nhóm Hoắc Kiến Quốc, dò hỏi.
“Không có gì, Tâm Viễn đói quá rồi, nói là ngửi thấy mùi thịt, bây giờ con đi nấu cơm.” Đường Xuân Lan cố lấy lại tinh thần chuẩn bị nấu cơm tối cho mọi người.
Mà đúng lúc này, Tô Miêu Miêu từ trong nhà đi ra, nhìn thấy mọi người đều ở đó, vẻ mặt vui mừng.
“Mọi người đều về rồi, vừa khéo, rửa tay là có thể ăn cơm rồi.”
“Ăn cơm? Con nấu cơm xong rồi sao?” Đường Xuân Lan sửng sốt.
Tô Miêu Miêu gật đầu: “Con ở nhà không có việc gì làm nên đã nấu cơm nước xong rồi.”
Cửa nhà vừa mở ra, mùi thơm càng thêm nồng nàn, Hoắc Tâm Viễn có thể xác định không phải mình đói đến mức sinh ra ảo giác, lao thẳng vào trong nhà.
Khi anh ấy nhìn thấy các món ăn bày trên mặt đất, con ngươi suýt chút nữa thì lồi ra ngoài.
Sau khi hoàn hồn lập tức hét vọng ra ngoài.
“Mọi người mau vào đi, thật sự có thịt!”
Mấy người khác nhìn Tô Miêu Miêu, lúc này mới dìu nhau vào nhà.
Khi bọn họ nhìn thấy các món ăn bày trên mặt đất, vẻ mặt cũng chẳng khá hơn Hoắc Tâm Viễn là bao.
Một lần nữa Tô Miêu Miêu cảm thấy may mắn vì họ không sống trong thôn, nếu không thì với cái dáng vẻ la hét om sòm này của Hoắc Tâm Viễn, chắc chắn sẽ để người khác nghe thấy mất.
“Được rồi, ăn cơm trước đi.” Tô Miêu Miêu mở cái nồi bên cạnh ra.
Bên trong là cơm trắng thơm phức.
“Còn có cơm trắng!” Hoắc Tâm Viễn lập tức vây lại gần, tham lam hít hà mùi thơm thanh khiết tỏa ra từ cơm trắng.
Thật ra tính toán chi li thì bọn họ bị đưa xuống nông thôn cũng mới một ngày, cộng thêm hai ngày trên xe, tổng cộng mới ba ngày.
Nhưng Hoắc Tâm Viễn lại cảm thấy cơm trắng, bánh bao thịt lớn, sườn lợn, đều giống như là đồ ăn đã ăn từ kiếp trước vậy.