Chương 3

Dù sao hiện giờ Đội trưởng Lưu và mọi người vẫn còn ở đây, cô ta nhất định phải biểu hiện đủ kiên định.

“Cô còn nói, cha mẹ, các anh tôi đối tốt với cô, là vì cô là con gái và em gái của họ, không liên quan gì đến con người cô, phải không?” Tô Miêu Miêu lại hỏi.

“Phải!”

“Rất tốt.” Tô Miêu Miêu gật đầu, ánh mắt lượn một vòng trên người cô ta, khẽ nhếch khóe miệng: “Vậy thì cởi hết khuyên tai vàng đeo trên tai, dây chuyền vàng đeo trên cổ, đồng hồ đeo trên tay, giày da nhỏ đi dưới chân, váy hoa mặc trên người cô ra đi.”

“Dựa vào cái gì!” Giọng nói của Hoắc Linh Tú cao lên mấy tông trong nháy mắt.

“Dựa vào những thứ này đều là cha mẹ anh trai tôi mua cho tôi.” Tô Miêu Miêu khẽ mở môi đỏ.

Lời của Hoắc Linh Tú lập tức bị chặn lại.

Tô Miêu Miêu vừa nhìn phản ứng này của cô ta liền biết mình đoán đúng rồi.

Tuổi tác cô ta xấp xỉ cô, thân phận bối cảnh gia đình này lại không tồi, chắc chắn là sẽ đưa cô ta đi học.

Vậy năm nay hẳn là cô ta vừa tốt nghiệp cấp ba, những thứ trên người cô ta nói thế nào cũng phải tốn mấy trăm tệ, đặt ở thời đại này đó chính là giá trên trời.

Tuyệt đối không thể nào là cô ta tự mình kiếm về được.

Hai tay Hoắc Linh Tú túm chặt lấy váy, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ.

Những thứ này đều là đồ tốt, cô ta làm sao nỡ cởi ra chứ.

“Sao vậy? Không nỡ? Cũng phải, chỉ riêng chiếc đồng hồ trên tay cô cũng phải hơn trăm tệ nhỉ, những thứ này đều là đồ của nhà họ Hoắc, cô chắc chắn muốn có qua lại tiền bạc với những “phần tử cải tạo” như chúng tôi sao?” Tô Miêu Miêu nói những lời này không nhanh không chậm.

Hoắc Linh Tú bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, nếu lời này của Tô Miêu Miêu bị truyền ra ngoài, cho dù cô ta không bị liên lụy cùng đi cải tạo, cũng tuyệt đối sẽ bị xử phạt.

“Ai nói... tôi không nỡ chứ? Đồ nhà họ Hoắc các người cho tôi còn chê bẩn đấy!” Hoắc Linh Tú chỉ có thể cố chống đỡ, cắn chặt răng, vô cùng không tình nguyện tháo khuyên tai, dây chuyền, đồng hồ cùng một loạt trang sức trên người xuống, ném hết cho Tô Miêu Miêu.

“Trả cô, trả hết cho cô!”

Tô Miêu Miêu ước lượng khuyên tai vàng và dây chuyền vàng trong tay một chút, cũng khá nặng.

“Còn giày của cô nữa.” Ánh mắt Tô Miêu Miêu rơi vào trên người Hoắc Linh Tú.

Hoắc Linh Tú suýt chút nữa cắn gãy cả răng nhưng lại sợ Tô Miêu Miêu nói cô ta có dính dáng đến nhà họ Hoắc, chỉ đành cắn răng cởi ra.

Ánh mắt Tô Miêu Miêu lại rơi vào chiếc váy trên người cô ta, rốt cuộc Hoắc Linh Tú không nhịn được nữa, hét lớn với cô.

“Chẳng lẽ cô muốn tôi tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ rời đi sao?”

“Muốn giữ lại quần áo cũng được.” Tô Miêu Miêu gật đầu.

Sắc mặt Hoắc Linh Tú lúc này mới tốt hơn một chút, coi như cô biết điều.