Chương 46

Ông chỉ vào một chỗ bán nguyệt ở cạnh bản vẽ: "Cái loại bán nguyệt này, ngay cả những người thợ già đã làm nhiều năm trong xưởng cũng thấy khó làm, nếu em làm cái này, yêu cầu độ chính xác là 7 ti (0,07 milimet)."

*1 ti: 0.01 milimet (mm)

Trong mơ, Lâm Xảo Chi đã lăn lộn trong xưởng cơ khí lâu như vậy.

Mặc dù giống như chuột chui vào kho thóc của mê cung, thấy nhiều thứ không hiểu, nhưng nói chung cũng quen mặt.

Khuôn đúc là gì?

Nói một cách đơn giản, muốn sản xuất hàng loạt các chi tiết hình "lồi", thì phải làm ra khuôn đúc hình "lõm" trước.

Khuôn đúc giống như một "con dấu", có thể giúp công nhân sản xuất nhanh chóng số lượng lớn các chi tiết có hình dạng cố định.

Theo sách vở, khuôn đúc là mẹ của công nghiệp, bất kỳ sản phẩm nào muốn sản xuất công nghiệp đều không thể thiếu khuôn đúc.

Lâm Xảo Chi ghé đầu nhìn: "7 ti sao ạ? Nghe nói bộ khuôn đúc máy kéo mà xưởng mình đang dùng, tám mươi phần trăm là do Lộ công dẫn theo học trò tự tay làm ra, sai số còn nhỏ hơn 1 ti nữa."

Cái khái niệm mẹ của công nghiệp cô vẫn chưa cảm nhận sâu sắc đến thế.

Nhưng bộ khuôn đúc của Lộ công, tuyệt đối là huyết mạch của xưởng nông cơ Hồng Kỳ.

Vương Bách Cường thấy cô không kinh ngạc gì cả: "..."

Ông ấy nhét lại cuốn sổ, dùng bút chỉ vào Lâm Xảo Chi, bực bội: "Đúng là nghé con không sợ hổ. Em có biết 1ti nhỏ đến mức nào không? Là 0.01 milimet, tương đương một phần sáu sợi tóc."

"Người không có năng khiếu thợ nguội, hoặc nền tảng hơi kém một chút, một nhát giũa xuống, sai số không còn tính bằng ti nữa, một nhát giũa xuống là lún cả milimet."

Vương Bách Cường vừa nói vừa lẩm bẩm trong lòng, đợi trường khai giảng, ông muốn xem con bé này rốt cuộc có thể làm được đến mức nào, có xứng đáng với những lời hùng hồn hôm nay không.

Lâm Xảo Chi xoay cuốn sổ lại: "Không phải là em đang muốn lấy Lộ công làm gương sao? Chắc chắn là phải cố gắng đạt đến tiêu chuẩn của ông ấy. Vương công, còn gì nữa không ạ? Ví dụ như về thành tích? Ví dụ như các môn học mà trường sẽ dạy như《Nguyên lý cơ khí》, 《Cơ điện tử》, 《Sổ tay thiết kế máy kéo》?"

Vương Bách Cường phẩy tay, nói bâng quơ: "Đều phải loại xuất sắc."

Lâm Xảo Chi bày ra vẻ mặt thành thật của một học sinh giỏi, hỏi cặn kẽ: "Cụ thể là bao nhiêu điểm ạ?"

"85 điểm đi." Vương Bách Cường nghi ngờ liệu mình có phải đã già đi không, ông chẳng phải luôn bị học sinh trong trường gọi là "Diêm Vương mặt đen", ai cũng sợ gặp ông cầm thước đo dạo quanh lớp thực hành, đều tránh mặt ông sao?