Chương 4

"Cũng chỉ có mấy trường đó thôi." Lâm Gia Đống chơi bóng về cũng đói, lẩm bẩm một câu, không muốn nói nhiều.

Sau đó cậu lại bĩu môi nói: "Trái lại chị học giỏi, thầy cô bảo chỉ cần phát huy bình thường, trừ trường cấp ba số một Giang Thành có lẽ phải cố gắng một chút, thì các trường cấp ba khác còn lại ở Giang Thành, trường kỹ thuật nghề đều tùy chị ấy chọn."

Trong đầu cậu cũng nghĩ đến những lời thầy cô khuyên, con gái có thể suy nghĩ đăng ký vào trường kỹ thuật hô lý, hoặc trường sư phạm, nếu không đủ điểm thì có thể thử vào ngành dệt may.

Cậu liếc nhìn Lâm Xảo Chi, không nói ra.

Hàng năm cứ đến thời điểm này, khu nhà tập thể lại bàn tán một trận, chẳng lẽ ba Lâm và Giang Hồng Mai chưa từng suy nghĩ đến những điều này sao?

Con gái học hộ lý, sư phạm, vừa ổn định lại vừa được ưa chuộng, sau này đi xem mắt không biết bao nhiêu người tranh nhau.

Nhưng đối diện với Lâm Xảo Chi, bọn họ thực sự sợ mở lời, chỉ nghĩ thôi đã thấy đau đầu rồi.

"Con học theo chị con đi, cố gắng lên, đừng tan học về chỉ biết chơi bóng."

Giang Hồng Mai cầm muôi múc trứng gà hấp, miếng to nhất cho ba Lâm, ông làm công việc nặng nhọc, ăn uống quá kém thì cơ thể dễ suy sụp, sau đó chia hai miếng to nhỏ tương đương cho hai đứa con:

"Đọc sách cũng tốn não lắm, vài hôm nữa mẹ ra Cung Tiêu Xã xếp hàng xem có óc heo không, hầm lên cho hai đứa tẩm bổ."

Cuối cùng còn lại chút trứng vụn chưa cạo sạch và nước trứng dưới đáy bát, bà nhanh tay gạt hết vào bát của mình.

"Xảo Chi, con học giỏi, dạo này dạy em trai con nhiều vào, nó có bài nào không hiểu thì giảng cho nó." Chia trứng xong, bà ngồi xuống lại nói: "Chủ nhiệm Mạnh đã nói rồi, sau này á, học hành mới có tương lai, mẹ chịu thiệt là vì không có học thức, những năm nay xưởng tuyển công nhân đều không đến lượt mẹ, chỉ có thể nhận việc vặt dán vỏ hộp giấy, tiền thì ít mà lại không ổn định."

Bà lải nhải về những khó khăn trong cuộc sống, chỗ nào cũng cần tiền cần phiếu, gia đình vừa thiếu tiền lại vừa thiếu phiếu.

Gả vào thành phố bao nhiêu năm, không tìm được một công việc chính thức ở xưởng nhà nước, chỉ có thể làm người mù lưu lạc không có việc làm, trở thành nỗi ám ảnh của bà, luôn treo trên miệng.

Vì vậy, bà luôn ủng hộ hai đứa con đi học, mong hai đứa đều tìm được công việc tốt.

Ngày nay, rất nhiều gia đình trong xưởng cũng nghĩ như vậy, những năm nay, Chủ nhiệm Mạnh cũng dốc hết sức tuyên truyền.