Lâm Xảo Chi mặt lạnh tanh, nhìn ba Lâm: "Con dạy không tốt, cũng sẽ không dạy nó. Nếu ba thật sự tin cái này có bí quyết, thật sự tin Lâm Gia Đống thông minh, vài ngày là có thể học được, thì cứ lấy lời hứa dạy lái xe của bác Chu để đổi, con không tin ở cả Giang Thành này không có một thợ nguội nào không muốn con cái mình học lái xe."
"Con xin đảm bảo, Chu Thụ chắc chắn sẽ qua kỳ thi lại, chỉ xem ba có nỡ không thôi."
Lâm Xảo Chi quay đầu sang Giang Hồng Mai, chặn lời bà muốn nói ra, nói trước: "Đúng rồi, còn mẹ nữa. Mẹ không ích kỷ, mẹ vĩ đại, mẹ có thể tiết lộ cơ hội làm việc ở lớp học xóa mù chữ, chắc chắn có thể tìm được thợ nguội sẵn lòng dạy Lâm Gia Đống."
Nói xong, cô đá mạnh một cái vào chiếc bàn ăn bằng gỗ nguyên khối.
Toàn bộ mặt bàn cùng bát đĩa rung lên bần bật, phát ra tiếng "bộp" thật lớn, cùng với tiếng bát đĩa va chạm.
"Con không nổi giận là các người quên tính tình của con rồi đúng không?"
Cô chỉ vào Lâm Gia Đống: "Con mà nghe thấy thêm một lần nữa, con sẽ đánh nó một trận."
Sau đó, cô đeo túi xách, nhanh chóng đi ra ngoài.
Lúc đi ra ngoài, cô đột nhiên quay đầu nói: "À còn nữa, con không biết các người định nhét Lâm Gia Đống - Người chưa đăng ký, vào kỳ thi lại như thế nào, đừng dùng con để làm ơn làm phước, con sẽ không đồng ý bất cứ điều gì đâu."
Trên hành lang tầng hai.
Không ít người thò đầu ra, còn có những người hàng xóm tò mò đi đến gần để nghe.
Tiếng "bộp" đó thật đáng sợ.
Cả tòa nhà đều nghe thấy.
Lâm Xảo Chi không thay đổi sắc mặt đi qua những người hàng xóm đang cố gắng cười xã giao, đi xuống tầng.
Sau khi cô đi, mới dần dần có những tiếng xì xào bàn tán.
"Đúng là con bé nghịch ngiwmj này, cứ có chuyện lớn trong tòa nhà của chúng ta thì tám chín phần mười là do nó."
"Vừa rồi tiếng gì vậy? Lật bàn à?"
"Ai biết, đập ấm nước sao?"
"Tính tình vẫn hung dữ như vậy, sau này làm sao mà có nhà chồng nào dám cưới."
"Không giống đâu, sau này nó có việc làm rồi, không chừng còn là kỹ sư cao cấp nữa chứ."
Trong tiếng xì xào bàn tán, vẫn có người thò đầu vào nhìn, quan tâm (tò mò) hỏi thăm tình hình thế nào rồi.
Bên này, Lâm Xảo Chi đi ra khỏi tòa nhà.
Cô ngồi xuống bên một cây ngô đồng ở góc phía tây khu tập thể, tựa vào thân cây to lớn.
Cô buồn bã dụi mắt, rồi ngẩng đầu lên, cố gắng chớp mắt, để những giọt nước mắt lăn dài khô đi trong khóe mắt.