Nhìn thấy động tác của Lâm Xảo Chi, hành lang ồn ào bỗng trở nên im lặng một cách kỳ lạ.
Ánh mắt kinh ngạc, bốn mắt nhìn nhau.
Ngay cả Giang Hồng Mai cũng ngạc nhiên một chút, nhìn cô mấy lần, mới cầm lấy đĩa đựng rau.
Lâm Xảo Chi mím môi: "Con đi bày bát đũa."
Sau đó quay đầu đi vào trong nhà.
Lúc này trên hàng lang mới truyền đến những tiếng xì xào bàn tán ngạc nhiên.
"Con nhỏ nghịch ngợm hôm nay đổi tính rồi à?"
"Có phải con gái lớn rồi, biết hiểu chuyện rồi không?"
Lâm Xảo Chi không cần nghe cũng có thể đoán được mọi người trên hành lang đang ngạc nhiên về điều gì.
Cả dãy nhà này, không, có lẽ là cả khu nhà tập thể, từ nhỏ đã gọi cô là "con nhỏ nghịch ngợm", cảm thấy tính tình cô hung dữ.
Tại sao vậy?
Bởi vì khi còn nhỏ, cô thường xuyên đánh nhau với em trai.
Nói là em trai, nhưng thực ra là sinh đôi, cô cảm thấy hai người bằng tuổi nhau, nhưng mọi người đều thích nói với cô: "Cháu là chị, phải nhường em."
Người lớn thật kỳ lạ.
Lúc đi nghe giảng ở quảng trường thì hô hào "Phụ nữ có thể gách vác nửa bầu trời, cải tạo núi sông đổi diện mạo", "Sinh con trai con gái đều như nhau".
Về đến nhà, lại chỉ sai con gái làm việc.
"Không nhanh nhẹn lên thì sau này về nhà chồng sẽ bị chê cười."
"Có con gái nào mà không giúp đỡ nấu cơm rửa bát giặt quần áo đâu, không học làm việc thì sau này gả đi không ai thèm lấy."
Hôm đó ăn cơm xong, Giang Hồng Mai dọn dẹp bát đũa, tiện miệng sai con gái lấy giẻ lau bàn, sau đó rửa bát.
Cô không muốn lau, em trai cô cũng không muốn lau, cô và em trai lập tức cãi nhau, Lâm Gia Đống buột miệng nói: "Đây chẳng phải là việc của con gái các chị sao?"
Từ ngày đó trở đi, cô không làm nữa.
Cũng không phải là hoàn toàn không làm, nếu làm thì hai chị em cùng làm, nếu không thì ai cũng không sai được cô.
Nếu ai dám véo tai cô, cô sẽ quay lại đánh Lâm Gia Đống.
Cô từ nhỏ đã khỏe mạnh, không sợ!
Nếu ai mắng cô, cô sẽ dùng những lời tương tự để mắng Lâm Gia Đống.
Ban đầu, Giang Hồng Mai còn lau nước mắt, nói mình số khổ, sinh ra một đứa con đòi nợ: "Con gái nhà người ta chu đáo biết bao nhiêu, lớn bằng này đã làm việc rất nhanh nhẹn, biết thương mẹ, chỉ có nó là lòng dạ sắt đá."
Hàng xóm láng giềng cũng nói: "Con gái lớn bằng này rồi mà không biết giúp đỡ gia đình làm việc, thật là không hiểu chuyện."