Khương Thư Di chưa từng thấy kiểu giường này, bước lại gần thử rộng thật, cô vốn thích giường to, có thể lăn qua lăn lại thoải mái. Nhưng mà, hơi cứng đấy. Hạ Thanh Nghiên thấy cô đi lòng vòng ngắm nghía, ánh mắt quét qua căn nhà trống trải nhưng nhờ có cô mà dường như không còn trống rỗng nữa.
“Di Di, lát nữa anh đi hậu cần mua thêm hai tấm đệm bông, lót thêm chăn mình mang theo là ấm rồi.” Thời buổi này sống tiết kiệm, đệm ở đơn vị đều là chăn cũ được gỡ ra, làm lại thành đệm.
Chăn nhà họ Khương mang gần như hết theo. Mấy thứ lặt vặt này mà không mang, sau này kiểu gì cũng có người lẻn vào lấy trộm. Đừng nhìn mấy cái niêm phong, chỉ ngăn được người tử tế, chứ không cản được người tham lam.
Sáng hôm đó cả nhà dậy từ sớm thu dọn đồ, thật ra lúc Ủy ban cách mạng đến niêm phong, sắc mặt cũng chẳng dễ coi. Có khi lần đầu gặp phải kiểu nhà dọn sạch trơn như vậy. Nhất là sau vụ Hạ Thanh Nghiên gây ầm ĩ một trận, chẳng ai dám hó hé. Thế nên dù mới về nhà mới, hai người cũng không thiếu thốn gì mấy.
“Vâng.” Khương Thư Di gật đầu, rồi ngẩng lên nhìn Hạ Thanh Nghiên: “Với lại phải mua cả gạo, dầu, mì nữa. Em nhìn bếp rồi, có đủ đồ dùng, chỉ thiếu nguyên liệu thôi.”
Hạ Thanh Nghiên gật đầu, đi vào bếp ôm ít củi khô về, định nhóm bếp sưởi giường. Nhà lạnh quá, anh thì không sao nhưng thấy vợ cứ xoa tay mãi, nhìn mà xót. Chuyện nhóm giường đất thì người phương Bắc ai mà chẳng biết nhưng với người miền Nam lại thấy mới lạ. Khương Thư Di chăm chú đứng bên xem.
Mùa đông dài đằng đẵng thế này, lỡ Hạ Thanh Nghiên không ở nhà, cô cũng không thể để mình chết cóng trong phòng được. Bên cạnh giường đất có một cái bệ nhỏ giống bếp, lò lửa thông ra ngoài, ngay ở góc phòng khách.
Làm vậy giúp phòng ngủ sạch sẽ hơn. Trên bệ có thể đặt bình nước, thế là mùa đông cũng không lo thiếu nước nóng.
Khương Thư Di nghĩ sau này phải chuẩn bị sẵn một ấm nước đun, rồi khoan mấy cái lỗ nhỏ trên nắp vậy là có một chiếc “máy tạo ẩm” tự chế. Chỗ này thật sự khô hơn miền Nam nhiều, lại thêm giường đốt lò, không khí hanh lạnh, chắc cổ họng không chịu nổi. Có cái máy này sẽ dễ thở hơn hẳn.
Hạ Thanh Nghiên nhóm lò rất nhanh, chỉ một lát sau trong phòng đã bắt đầu ấm lên. Trên cái bệ nhỏ bên cạnh lò, anh đặt ấm nước đun. Đợi đến lúc căn phòng đủ ấm là cũng có nước nóng để uống.
Thấy trong phòng đã ấm, Hạ Thanh Nghiên mới định ra hậu cần lấy đệm bông, tiện thể mua thêm mấy món cần dùng trong bếp.
“Di Di, anh đi mua đồ nhé.” Lần đầu tiên ra khỏi nhà mới mà cần “báo cáo”, cảm giác này đối với anh khá đặc biệt. Nói xong, anh cũng không vội đi, đứng chờ Khương Thư Di từ trong bước ra trả lời.
Khương Thư Di còn đang tò mò sờ sờ lên giường đất ấm thật đấy. Ra ngoài thấy anh vẫn còn đứng chờ, ánh mắt dõi theo mình, cô bèn cười khẽ: “Ừ, anh đi nhanh về sớm nhé!”
Đợi cô đáp lời, Hạ Thanh Nghiên mới xoay người rời đi.
Khương Thư Di thấy anh đi rồi cũng không rảnh rỗi. Họ mang theo khá nhiều đồ, cô định sắp xếp lại một lượt. Đầu tiên là đống sách giờ ở đây rất an toàn, chẳng cần giấu nữa. Cô lấy hết ra, xếp gọn trên tủ trong phòng ngủ.
Tiếp đó là quần áo. Cô cất hết vào tủ quần áo nghe nói đây là tủ mới, Tần Châu còn giúp dọn dẹp sạch sẽ. Cô đưa tay sờ thử, quả thật chẳng có một hạt bụi nào. Bên phía Hạ Thanh Nghiên, anh ghé hậu cần lấy được hai tấm đệm bông, sau đó đi về ký túc xá.
Điều kiện ở đây khó khăn, dù là Đoàn trưởng thì cũng phải ở ký túc hai người một phòng. Anh ở cùng phòng với Tần Châu, lúc chuyển đi hơi gấp nên chưa thu dọn gì cả. Mà thật ra đồ đạc của anh cũng chẳng có nhiều ngoài quần áo ra chỉ còn mấy giấy tờ quan trọng, tem phiếu và sổ tiết kiệm trợ cấp được khóa trong hòm sắt.
Từ khi chuyển đến đây, khoản trợ cấp của anh đều để dành, ăn ở thì đều tại đơn vị, chẳng có dịp tiêu gì, nên gần như không đυ.ng đến số tiền đó. Chưa kể nhà còn đưa cho hai nghìn đồng làm sính lễ, giờ anh định đưa hết cho Di Di. Từ giờ anh đã có vợ, có gia đình rồi.
Tiền nong, tất nhiên là phải đưa hết cho vợ quản. Anh thu dọn xong đồ đạc, những thứ quan trọng để trong hòm khóa lại, còn lại đều buộc dây, vác lên vai mang về. Cửa hàng mậu dịch nằm ngay phía ngoài khu gia đình, chỉ là hai gian nhỏ. Do chỗ này gần thị trấn nên các làng xung quanh cũng thường đến mua đồ.
Nhưng cửa hàng này chủ yếu phục vụ cho doanh trại và khu gia đình. Hạ Thanh Nghiên mở rèm cửa bước vào, người bán hàng là các chị trong khu gia đình coi như tạo thêm công việc cho vợ bộ đội.
Thành ra ai cũng quen mặt. Thấy anh bước vào, chị bán hàng lập tức vui vẻ chào hỏi: “Đoàn trưởng Hạ đến mua đồ à?”
“Ừ, phiền chị giúp em lấy ít dầu, muối... gạo trắng, bột mì tinh...”
Trước khi ra cửa, Khương Thư Di đã đưa cho anh một danh sách. Anh đọc từng món theo giấy. Chị bán hàng nhìn anh mua cả đống đồ, đoán chắc là mới dọn về ở riêng. Nếu ở ký túc thì ăn cơm tập thể, ai mua lắm đồ thế này?
“Đoàn trưởng Hạ dọn về nhà riêng rồi à?” Chị vừa gói đồ vừa hỏi, trong lòng thì nhớ lại mấy lời đồn đã nghe gần đây về vợ anh.
Hạ Thanh Nghiên đáp: “Vâng, hôm nay vừa đón vợ về.”
Chị bán hàng cười cười, không nói gì thêm. Nhìn tờ giấy trong tay anh, chị chủ động đề nghị: “Đồ nhiều ghê, hay là để tôi cầm giấy này, xem món nào thì lấy luôn, đỡ để cậu đọc từng cái một.”
Hạ Thanh Nghiên cũng không khách sáo, đưa luôn mảnh giấy cho chị.
Vừa cầm lấy, chị liền để ý thấy nét chữ trên giấy thanh mảnh, linh hoạt rõ ràng không giống chữ đàn ông. Chị nhìn kỹ vài lần, nghĩ đến mấy lời đồn ngoài kia mà không kìm được, thử dò hỏi: “Cái này... là vợ cậu viết à, Đoàn trưởng Hạ?”