Anh vốn định hỏi chuyện sửa xe sau nhưng khi đến nhà ăn quốc doanh, gọi cho cô một bát mì trộn và một bát canh hồ lạt mà cô thích, bày ra trước mặt cô, rồi mới mở miệng: “Thư Di, em cũng học sửa xe trong sách à?”
Khương Thư Di thật ra cũng định kể chuyện này, không ngờ anh lại hỏi trước. Cô bèn gật đầu: “Ừm, những chỗ không hiểu thì bố em cũng giảng cho.”
Thấy chưa anh đoán không sai! Hạ Thanh Nghiên trong lòng phấn khởi cực kỳ vợ mình là thiên tài đấy chứ còn gì! Mới chỉ đọc sách thôi mà đã biết sửa xe, nếu không phải thiên tài thì là gì?
Giờ phút này, Hạ Thanh Nghiên chỉ cảm thấy tự hào và vui sướиɠ. Những lời bác sĩ từng nói về chứng tự kỷ giờ với anh chẳng đáng là gì. Trong mắt anh, người biết đói thì ăn, biết lạnh thì mặc ấm, trời mưa biết tránh thế là đủ rồi. Huống hồ mấy chuyện này Thư Di không chỉ hiểu rõ, cô còn biết sửa xe nữa kìa. Nếu có máy bay chắc cô cũng sửa được luôn ấy chứ.
“Thư Di, em giỏi thật đấy.” Hạ Thanh Nghiên nói câu này là từ tận đáy lòng nhưng vừa nói xong lại có chút chạnh lòng.
Ngoài việc chỉ huy tác chiến, hình như anh chẳng có tài cán gì nổi bật. Tuy nhiên, nỗi hụt hẫng ấy cũng chỉ thoáng qua. Dù gì chuyện kết hôn là do Thư Di chính miệng đồng ý, cô chịu gả cho anh tức là ở bên anh cũng có điểm gì đó đáng tin tưởng. Hai người bù trừ cho nhau, biết đâu cuộc sống sẽ càng tốt hơn!
Khương Thư Di không hề hay biết trong lòng Hạ Thanh Nghiên vừa chạy qua cả trăm vòng suy nghĩ. Cô cũng đang có chuyện trong đầu cô muốn đi làm. Nhân lúc anh đang khen, cô liền thuận thế hỏi luôn: “Vậy em như thế này có thể đi làm không?”
“Thư Di muốn đi làm à?” Hạ Thanh Nghiên hỏi.
“Ừm.” Cô không muốn ở nhà mãi. Nhất là trong thời buổi này, ở nhà chẳng có gì cả. Hơn nữa bao nhiêu kỹ năng đã học được, đến giờ còn chưa được cống hiến cho tổ quốc!
“Dĩ nhiên là được.” Hạ Thanh Nghiên nói: “Đợi đến doanh trại, anh sẽ chuyển hồ sơ của em sang phòng tổ chức, đến khi có vị trí phù hợp họ sẽ liên lạc. Trong thời gian này, em cũng có thể suy nghĩ xem muốn làm gì.”
Thực ra vị trí ở doanh trại không nhiều nhưng cũng không ít có thể làm giáo viên, cán bộ tuyên truyền, phát thanh viên...
Khương Thư Di gật đầu, nói mình sẽ suy nghĩ nghiêm túc.
Chặng đường tiếp theo diễn ra nhanh hơn nhưng càng đến gần Tây Thành thì thời tiết càng lạnh. Đến chiều, bầu trời bắt đầu lác đác tuyết rơi. Khương Thư Di không khỏi nhớ đến bố mẹ. Họ bị điều tới một lâm trường ở tận trong núi, chắc chắn trời sẽ còn lạnh hơn.
May mà Hạ Thanh Nghiên chuẩn bị trước, trong áo có lót thêm len lông cừu, chắc cũng đủ giữ ấm. Chỉ là nghĩ đến việc bố mẹ còn phải làm việc trong trời tuyết, trong lòng cô lại nặng trĩu, nghèn nghẹn.
Thế nên suốt chặng đường sau cô cũng chẳng nói mấy câu. Tuyết rơi khiến đường trơn trượt, đi lại nguy hiểm, Hạ Thanh Nghiên phải tập trung lái xe, thấy Thư Di im lặng cũng không chủ động bắt chuyện.
Chỉ lặng lẽ lấy áo bông quân đội của mình phủ kín cho cô.
Tối đến, họ đến Tây Thành. Lúc đó cũng đã muộn, tuyết lại rơi dày, lái xe đêm về doanh trại rất nguy hiểm, Hạ Thanh Nghiên quyết định ở lại Tây Thành một đêm, sáng hôm sau mới đi tiếp. Vì tuyết rơi bất ngờ, nhiệt độ cũng giảm mạnh. Hạ Thanh Nghiên để Thư Di ngồi trong nhà khách chờ, ở đó có sưởi, không lo lạnh.
“Thư Di, em ngồi đợi ở đây nhé, anh ra ngoài mua cơm rồi quay lại ngay.”
Trước đây Khương Thư Di sống ở miền Nam, giờ nhiệt độ còn lạnh hơn cả những năm sau này. Hôm nay đúng là bị cái lạnh “dạy dỗ” ra trò.
Lúc này mà bảo cô ra ngoài, cô thà chịu đói cũng không muốn đi, nên khi nghe anh nói sẽ mua cơm về, lập tức gật đầu lia lịa.
“Được được được! Em chờ ở đây!”
Cô thật sự không muốn bước chân ra ngoài chút nào. Hạ Thanh Nghiên thấy vành tai cô đỏ bừng vì lạnh, dặn cô đừng chạm vào tai rồi quay người đi ra. Vừa đi được vài bước, Khương Thư Di lại gọi anh lại, lấy chiếc áo khoác quân đội anh dùng để quấn cho cô lúc trên xe, đưa cho anh: “Anh mặc cái này đi.”