Chương 43

Hạ Thanh Nghiên thấy cô muốn xuống, liền giúp cô mở cửa xe, còn đỡ cô xuống xe. Thấy cô đứng bên cạnh duỗi người, anh mới xoay người đi tới chỗ chiếc xe kia.

Hai chiến sĩ thấy anh muốn giúp thì lập tức nhường chỗ. Khương Thư Di sau khi vận động một chút thì cũng đi đến chỗ anh. Cô thật ra cũng muốn xem thử xe bị gì dù sao trước kia cô cũng là dân mê xe, đặc biệt thích kiểu xe cổ như thế này.

Hồi đó anh trai cô thích sưu tầm các loại xe cổ, còn cô thì mê dòng xe jeep quân dụng lẫn dân dụng. Vì đam mê đó, gara của cô từng có đủ loại xe: từ jeep Willys của Mỹ cho đến jeep Trường Giang 46 sản xuất nội địa. Dòng Trường Giang này do công nghệ chưa hoàn thiện nên chỉ sản xuất hơn ba mươi chiếc nhưng dù ít vẫn được trang bị cho quân đội.

Trở thành phương tiện dành cho các lãnh đạo cấp cao, chỉ là sau đó nhanh chóng bị thay thế, và cô đã sưu tầm được một chiếc. Chiếc xe đang hỏng trước mắt là jeep GAZ của Liên Xô, vào thời này thì loại xe này được trang bị rất phổ biến trong quân đội.

Khi quan hệ hai nước còn mặn nồng, đa phần xe quân sự đều là loại này. Giờ thì các nhà máy trong nước đã sản xuất được nhiều dòng jeep Bắc Kinh, như chiếc mà Hạ Thanh Nghiên đang lái. Do chuyên gia Liên Xô đã rút về nước nên xe của họ cũng dần ít đi.

Hạ Thanh Nghiên có thể xử lý vài lỗi cơ bản nhưng gặp xe Liên Xô thế này cũng hơi đau đầu. Anh thử hai lần mà xe vẫn không nổ máy được.

Khương Thư Di nhìn một lúc, đoán được sơ sơ vấn đề, thấy anh vẫn chưa xử lý xong liền tiến lên một bước, nhỏ giọng hỏi: “Hay để em thử xem?”

Hồi đó chiếc jeep Mỹ cô sưu tầm cũng từng hỏng, sau cùng là do cô tự sửa xong. Vốn dĩ cô học chuyên ngành cơ khí, nói cho cùng thì máy móc đều có nguyên lý giống nhau. Hạ Thanh Nghiên nghe vậy liền sững người, hai chiến sĩ bên cạnh thì trợn tròn mắt cô gái này nhìn còn nhỏ tuổi hơn họ, biết sửa xe á?

Không, không phải nhỏ tuổi, mà là nhìn chẳng giống người biết sửa xe tí nào. Da trắng nõn, tay mảnh khảnh, nhìn thôi đã thấy yếu ớt rồi, lái xe chắc còn khó chứ nói gì sửa xe. Nhưng hai người không dám nghi ngờ thành lời dù sao họ cũng loay hoay cả buổi chẳng làm được gì, còn mặt mũi nào mà nói?

“Vậy em cẩn thận nhé.” Hạ Thanh Nghiên chỉ khựng lại trong chốc lát, anh vốn chẳng nghi ngờ gì vợ mình dù sao bố vợ cũng là người của viện nghiên cứu chế tạo động cơ máy bay kia mà. Nghe bố vợ kể, từ nhỏ Di Di đã rất thích máy móc, có thể ngồi lặng lẽ cả ngày, cứ tưởng đang nghịch vẽ vời gì đó, ai ngờ sau cùng lại là vẽ sơ đồ kỹ thuật của mấy linh kiện lẻ tẻ.

Khương Thư Di gật đầu. Cô kiểm tra qua một lượt, thấy cấu trúc giữa xe Liên Xô và xe Mỹ không khác mấy. Chiếc này chắc là đời GAZ-69, bản nâng cấp từ dòng 67, hiệu năng tốt nhưng sửa chữa lại phức tạp.

Cô hỏi mượn hai chiến sĩ ít dụng cụ may mà xe họ có sẵn đồ nghề, chứ không để tay không sửa thì đúng là chịu thua. Hai chiến sĩ vẫn bán tín bán nghi, dù gì đứng cạnh chiếc xe cũng không thấy hình ảnh hài hòa chút nào.

Nào ngờ Khương Thư Di chỉ gõ gõ vài chỗ, chỉnh lại cần gạt, rồi thu dọn đồ nghề, quay đầu nói với hai người: “Các anh thử đề máy xem!”

Một người lập tức chạy tới chỗ ghế lái, trong lòng vẫn còn nghi hoặc: Thật sự... sửa được rồi á?

Lời nghi ngờ của hai cậu lính trẻ còn chưa kịp nói ra, chiếc xe Jeep vốn mãi không nổ nổi giờ đột nhiên “rầm rầm” vang lên.

Thời đó, những chiếc Jeep dùng cho cả quân sự lẫn dân dụng có hiệu suất khá tốt, đường nào cũng chạy được. Có điều, động cơ của nó phát ra tiếng khá to, mỗi khi khởi động là toàn thân xe rung lên, thậm chí cả mặt đất cũng lắc lư theo.

Hạ Thanh Nghiên nhìn sang Khương Thư Di, thấy cô không hề sợ hãi, thậm chí còn ghé tai lại gần nghe tiếng động cơ. Hai lính trẻ giờ đã chẳng còn chút nghi ngờ nào với cô, trong mắt chỉ còn lại sự khâm phục. Cậu lính đang ngồi trong xe vội tắt máy, nhảy xuống. Hai người đứng nghiêm chỉnh, đồng loạt giơ tay chào cô một cách trịnh trọng.