Tần Châu là bạn học kiêm đồng đội vào quân đội cùng Hạ Thanh Nghiên , suốt mấy năm nay là anh em cùng vào sinh ra tử. Dù Hạ Thanh Nghiên không lên tiếng, anh ấy cũng chủ động dẫn người đến dọn dẹp nhà cửa giúp.
Anh ấy nghĩ, đợi vợ chồng người ta đến là có thể dọn vào ở ngay, khỏi phải cuống cuồng thu xếp. Nghe nói vị hôn thê của lão Hạ còn nhỏ tuổi hơn anh ta nhiều, lần đầu rời nhà, chắc cũng chưa quen dọn dẹp sắp xếp gì.
Tần Châu thấy mình đúng là người tốt quá trời luôn. Đang lúc bận rộn thì Đường Đại Quân cũng qua phụ dọn sân, thấy Tần Châu đang cầm giẻ lau khung cửa liền đi tới, khuỷu tay thúc vào eo anh: “Lão Tần, ông chơi không đẹp nha, lén làm xong hết là định lấy công với lão Hạ hay lấy công với chị dâu mới thế?”
Tìm bạn gái trong quân đội vốn đã là chuyện đau đầu, mà ở Tây Bắc lại càng nan giải vì nơi đây quá khổ, nhìn đâu cũng chỉ thấy hoang vu. Dân cư thưa thớt, đất đai cũng chẳng trồng trọt được gì nhiều. Khu vực quanh doanh trại còn đỡ, chứ đi sâu vào thì có khi cả ngày đêm không thấy bóng người, chỉ có thú hoang là không thiếu.
Đến mùa xuân hay thu thời điểm dễ chịu nhất thì gió lại nổi lên, cuốn theo cát vàng mù mịt, đủ sức thổi người bay. Vậy nên mấy cô gái chẳng ai muốn tới đây. Có không ít cặp cưới xong, vợ chỉ ghé một lần là bỏ về luôn, không quay lại nữa. Cho nên đám lính độc thân tuổi 26 27 ở đơn vị đầy ra đấy.
Với họ, kiểu như lão Hạ có hôn ước sắp đặt sẵn đúng là phước lớn. Nhà mình không giúp được thì phải tự thân vận động thôi. Hễ có đồng đội nào cưới vợ, chị dâu em vợ tới thăm, họ đều nhiệt tình giúp đỡ. Ai biết được đâu có người hợp duyên, giới thiệu cho mình thì sao? Giờ với quan hệ như họ với lão Hạ, chị dâu mới tới chẳng phải ưu tiên họ trước à? Thế nên Đường Đại Quân sợ lão Tần làm hết việc rồi, tranh mất cơ hội lập công với chị dâu.
Trong lúc hai người còn đang giành giật cơ hội lập công, bên khu tập thể gia đình sĩ quan cũng bắt đầu râm ran chuyện trò.
Cuối tháng mười một, đã sắp vào mùa đông, trong ngoài doanh trại đều chẳng còn việc gì. Trời trở lạnh, nên các bà các chị tranh thủ lúc có nắng kéo nhau ra sân tám chuyện gϊếŧ thời gian.
Mà chủ đề nóng hổi nhất lúc này đương nhiên là chuyện của Hạ Thanh Nghiên . Anh ở khu tập thể này luôn là "miếng bánh ngọt" trong mắt các chị các mợ, không chỉ vì gia thế.
Hạ Thanh Nghiên mới chỉ hai mươi bảy, hai mươi tuổi tốt nghiệp chính quy từ trường quân đội, không ở lại Bắc Thành mà xin ra Tây Bắc. Năm đầu tiên đã lập hai lần công lao hạng nhì. Mấy năm sau liên tục được ghi nhận thành tích.
Nghe nói lúc ra chiến trường thì vừa dũng cảm lại có đầu óc, biết dẫn binh, biết tính toán chiến lược, không phải kiểu "đầu đất cơ bắp". Quan trọng là, anh còn đẹp trai nữa. Chỉ cần xét năng lực thôi thì Hạ Thanh Nghiên đã là người có tiền đồ sáng lạn rồi.
Một "miếng bánh thơm" thế này, đương nhiên ai cũng muốn giành về nhà mình chị gái, em gái, chỉ cần tuổi xấp xỉ là đều có ý định. Chỉ là Hạ Thanh Nghiên từ trước đến nay đều từ chối hết, ai nói gì cũng không nhận lời. Ở doanh trại hầu như không qua lại với gia đình các đồng đội, càng không đến nhà ai làm khách.
Ngày nào cũng ở lì trong đơn vị, lúc thì dẫn binh, lúc thì đi làm nhiệm vụ. Mấy chị em muốn tiếp cận cũng chẳng có cửa. Kết quả, vừa nghe nói anh về đón hôn thê theo hôn ước, chưa kịp phản ứng gì thì người ta đã cưới xong xuôi rồi. Tin này khiến mấy chị em đang có ý định tiếp cận anh giật ngược cả mình.
“Chị Trần à, cũng đừng vội buồn. Tôi thấy cuộc hôn nhân này của đoàn trưởng Hạ chắc chẳng bền đâu.”
Một bà chị mặc áo bông hoa sặc sỡ, giữa lúc mọi người đang tiếc nuối không thôi thì đột nhiên thần thần bí bí lên tiếng.