Chương 31

Làm ở cửa hàng cung tiêu bao năm, chị Lâm chưa từng gặp ai vừa đẹp trai vừa có phong độ như thế. Có người đẹp trai thì tính cách không tốt, người tính tốt thì chẳng có bản lĩnh, đằng này lại hội tụ đủ cả.

Chưa kể còn mặc quân phục bốn túi, đi giày da sáng bóng kiểu gì cũng là sĩ quan. Khương Thư Di cứ tưởng hôm nay không gặp được Phó Xuân Ni, còn đang thấy tiếc công tới đây nhưng trong lúc chị Lâm đang cân kẹo, cô tiện liếc nhìn xung quanh một vòng. Quả nhiên phát hiện Phó Xuân Ni đang trốn ở góc khuất, cầm cái giẻ lau giả vờ lau quầy, thỉnh thoảng lại lén lút liếc về phía họ.

Khương Thư Di bình thản nhìn cô ta, vừa hay bắt gặp ánh mắt đối phương lại đang lén nhìn mình. Lần đầu tiên cô thấy trên mặt một người mà thay đổi đủ cả bảng màu đỏ, cam, vàng, xanh đủ cả. Cô chẳng nói gì, cũng không cố tình khoe khoang, chỉ khẽ nhếch môi ý bảo đừng tự đánh giá mình cao quá.

Phó Xuân Ni nghẹn đến suýt không thở nổi, mà nghẹn thế nào cũng không nuốt trôi được. Mới mấy hôm trước còn tò mò không biết anh bộ đội kia là con rể nhà ai, ai ngờ lại là bạn trai của Khương Thư Di? Một người như cô mà sao có thể tìm được người đàn ông xuất sắc đến thế?

Khương Thư Di thực ra chẳng buồn để tâm đến Phó Xuân Ni. Thấy mặt cô ta biến sắc như tắc kè hoa thì quay đi luôn, cơ bản không ai để ý đến đoạn kịch nhỏ ấy. Chỉ là Hạ Thanh Nghiên lại nhìn hết hành động nhỏ vừa rồi. Anh cũng theo ánh mắt Khương Thư Di liếc qua một cái.

Là quân nhân, vốn đã nhạy bén, huống hồ lại đặc biệt nhạy cảm với mọi chuyện liên quan đến Thư Di. Dù cô chẳng nói gì nhưng chỉ nhìn phản ứng vừa rồi cũng đủ để anh đoán ra cô nhân viên ở góc kia chắc chắn từng gây khó dễ cho cô.

Chắc chắn là từng bắt nạt cô rồi. Tính cách Thư Di thì đơn thuần, nói năng không sắc sảo...

Đúng là thế. Hạ Thanh Nghiên chẳng nói gì, chỉ nhướng nhẹ đôi mày sắc nét.

Đúng lúc này, chị Lâm cũng vừa cân xong năm cân kẹo trái cây, đầy một túi lớn. Bây giờ kẹo là thứ hiếm lắm, mà đám cưới lại không mấy ai làm linh đình, bình thường chỉ mua tầm hai cân phát cho có lệ.

Mua hẳn năm cân đúng là ít thấy. Phó Xuân Ni càng nhìn càng ghen tỵ, nhất là hôm trước Hạ Thanh Nghiên mới mua đống đồ, cô ta ngồi đúng chỗ có thể nhìn thấy chiếc xe bên ngoài hàng ghế sau còn chất đầy đồ, nhìn kiểu là từ trung tâm thương mại trên thành phố. Không thấy rõ là gì nhưng riêng vải vóc thì nhiều khỏi nói.

“Cảm ơn chị.” Hạ Thanh Nghiên đưa phiếu kẹo và tiền, xách túi kẹo cảm ơn chị Lâm.

“Không có gì, chúc hai em trăm năm hạnh phúc nhé.”

Cả hai cùng cười gật đầu đáp lại lời chúc, Hạ Thanh Nghiên xách túi kẹo đưa Khương Thư Di ra ngoài. Nhưng trước khi đi, anh bất chợt liếc về phía Phó Xuân Ni một cái. Phó Xuân Ni thấy vậy thì rụt cổ, chẳng hiểu sao cảm thấy ánh mắt người này chẳng hiền lành gì, vội giả vờ bận rộn quay mặt đi.

Ra ngoài được vài bước, Hạ Thanh Nghiên như chợt nhớ ra gì đó, nghiêng đầu nói nhỏ với Khương Thư Di: “Thư Di, mình phát chút kẹo cho các chị ấy nhé?”

“Ừm.”

Vừa hay câu này lọt vào tai Phó Xuân Ni, mắt cô ta lập tức sáng lên, quầy cũng lau xong rồi. Kẹo lúc nào chẳng quý. Dù làm ở cửa hàng cung tiêu nhưng đồ ở đây đều phải dùng tem phiếu. Chính họ muốn mua cũng phải có phiếu giờ thứ gì cũng thiếu, nhiều người đổi phiếu vải hoặc phiếu kẹo lấy phiếu thịt nữa kìa. Nên mấy ai dám mua kẹo thường xuyên?

Hạ Thanh Nghiên lấy một nắm kẹo trong túi đưa cho chị Lâm: “Chị, Thư Di nhà em hay đến đây mua đồ, cảm ơn chị đã luôn quan tâm giúp đỡ.”

Chị Lâm vốn là người thoải mái, lại có cảm tình sẵn với Hạ Thanh Nghiên, giờ nghe vậy thì mừng rỡ nhận lấy, cười đến nheo cả mắt: “Thế thì hôm nay chị không khách sáo nữa, coi như hưởng chút lộc từ hai đứa. Chị chúc hai đứa hạnh phúc trọn đời nhé.”