Kem dưỡng da có vài thương hiệu, Hạ Thanh Nghiên để cô tự chọn. Thật ra Khương Thư Di cũng chẳng rành mấy món đồ thời kỳ này, cuối cùng chọn loại “Hữu Nghị” vỏ chai màu trắng sữa, nắp màu xanh lá.
Nhìn khá to, Hạ Thanh Nghiên mua luôn hai lọ. Nhân viên bán hàng lại giới thiệu thêm dầu gội, kem đánh răng, còn có xà phòng thơm mùi hoa quế. Trước đây ở đơn vị, Hạ Thanh Nghiên toàn dùng loại xà phòng quân phát, to hơn cả bàn tay đàn ông, mấy anh lính toàn dùng một cục xà phòng từ đầu đến chân.
Nhưng giờ có vợ rồi thì khác, vợ mình thơm thơm như vậy, đương nhiên không thể dùng thứ thô ráp như thế được.
“Lấy hết, mấy món này mua luôn.”
Khương Thư Di: “...” Đây là mua “một ít” hả?
Hình như cái gọi là “một ít” của anh với “một ít” trong đầu em... hơi khác nhau thì phải.
Rõ ràng là Hạ Thanh Nghiên có hơi “lên cơn mua sắm”, anh thật sự rất thích mua đồ cho Khương Thư Di. Mỗi món mua được đều mang lại cảm giác thành tựu rõ rệt. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở quầy hàng bên cạnh chuyên bán đồng hồ và máy ảnh. Đồng hồ là hiệu Mai Hoa, có kiểu dành cho nam và nữ. Loại nam to hơn, chính giữa mặt là đóa mai hoa bạc khoét lỗ tinh xảo.
Loại nữ thì nhỏ nhắn hơn nhiều, biểu tượng mai hoa ở giữa là màu đỏ.
“Thư Di, thử cái này xem.” Hạ Thanh Nghiên bảo nhân viên lấy chiếc đồng hồ nữ hiệu Mai Hoa đưa cho cô thử.
Nhân lúc nhân viên đang đeo thử cho Khương Thư Di, anh lại chỉ một chiếc máy ảnh hiệu Hải Âu trong tủ kính, bảo lấy ra xem.
Bên cạnh còn bày mấy cuộn phim. Họ không có thời gian đến tiệm ảnh chụp đâu phải đợi cả tuần mới có ảnh. Nhưng nếu có máy ảnh, chỉ cần lắp phim vào là có thể chụp ảnh gia đình tại nhà. Sau đó đem phim ra tiệm ở Tây Thành tráng rửa là được.
Khương Thư Di thực ra đã có một chiếc đồng hồ rồi, là anh cả mua tặng cô bằng tháng lương đầu tiên. Dù không phải hiệu Mai Hoa nhưng chất lượng cũng rất tốt, nên cô không định mua thêm nữa.
Lúc nãy cô còn hỏi thử giá chiếc đồng hồ Mai Hoa, nhân viên nói những 190 tệ. Gần 200 tệ cho một chiếc đồng hồ thật sự quá xa xỉ. Quan trọng là cô đã có rồi, mua thêm chỉ tổ lãng phí.
“Em không cần đồng hồ đâu.” Lúc Hạ Thanh Nghiên quay đầu lại, cô khẽ nói với anh.
“Sao vậy? Không thích à? Vậy mình đổi mẫu khác nhé?” Anh tưởng cô không thích hiệu Mai Hoa.
“Không phải.” Khương Thư Di móc chiếc đồng hồ cũ từ túi ra: “Em có rồi, không cần tốn tiền thêm nữa.”
Hạ Thanh Nghiên lại không nghĩ vậy có rồi nhưng làm sao giống món anh mua cho được?
“Nhưng mà mình kết hôn rồi, anh muốn mua đồ cho em mà.”
Khương Thư Di lắc đầu: “Không cần đâu, em không thích cái này.” Giọng cô dứt khoát.
Hạ Thanh Nghiên biết bề ngoài cô trông ngoan ngoãn nhưng tính tình thì khá cứng đầu. Cô đã nói không cần, mà còn cố tình mua thì chắc chắn sẽ khiến cô khó chịu. Mà cô khó chịu rồi thì sẽ không thèm để ý đến anh.
Thấy cô kiên quyết như vậy, cuối cùng anh cũng đành chịu. Nhưng máy ảnh thì anh vẫn muốn mua nói là trước khi đi có thể chụp ảnh gia đình cùng bố mẹ vợ. Chuyện này thì Khương Thư Di không từ chối được.
Hôm nhà bị đập phá, khung ảnh treo tường cũng bị vỡ, kính nát bét, ảnh rơi ra bị nước làm ướt hết, hư luôn rồi. Sắp phải xa bố mẹ, cô cũng muốn có vài tấm ảnh chụp chung cả nhà. Mà đến tiệm ảnh thì chắc chắn không kịp nữa. Hơn nữa, máy ảnh cũng khá hữu dụng, sau này còn chụp được nhiều thứ. Giá lại rẻ hơn đồng hồ, chỉ có 160 tệ so ra lại thấy rẻ.
“Làm phiền chị, giúp em gói cái máy ảnh này lại nhé.” Hạ Thanh Nghiên nói với nhân viên bán hàng.
Phải nói là hai người mua đồ rất dứt khoát. Mấy gian hàng bên cạnh nhìn sang đều thấy rõ. Thật ra nếu trò chuyện thêm chút nữa, có khi đồng hồ cũng bán được luôn.