Chương 15

“Bà ơi, con biết rồi, bà yên tâm. Bố mẹ Thư Di rất dễ gần, con sẽ nói rõ ràng với họ.”

Bà nội Hạ đương nhiên biết điều đó, nếu không năm xưa cũng đã chẳng để hai đứa đính hôn với nhau.

“Thanh Nghiên, con đã đến đó rồi thì để ý xem nhà Thư Di có cần gì giúp đỡ không nhé.” Nhà họ Hạ vốn là gia đình quân nhân, đối với những người làm nghiên cứu quân sự như bên nhà họ Khương cũng rất kính trọng.

Không có những người trong viện nghiên cứu đó, vũ khí súng ống sẽ không được cải tiến, trong các trận chiến lớn nhỏ chẳng biết sẽ tổn thất bao nhiêu người nữa.

Bọn họ không muốn nhìn thấy nhân tài bị mai một. Những năm gần đây, con trai họ ở Bắc Thành vẫn luôn đứng giữa nhiều bên để điều hòa. Với quan hệ giữa nhà họ Khương và nhà họ Hạ, họ đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn, chỉ là khoảng cách quá xa, tình hình bên Bắc Thành lại phức tạp.

Chuyện ở Tô Thành thì thật sự lực bất tòng tâm.

“Vâng ạ, con hiểu rồi bà.” Gọi điện về nhà xong, Hạ Thanh Nghiên lại gọi cho vị thủ trưởng cũ ở đơn vị. Thủ trưởng biết cậu về đón vợ nên chuyện báo cáo kết hôn không có gì khó, chỉ là thời gian gấp quá nên chắc chắn không kịp xử lý trước.

Thủ trưởng đề xuất: đợi sau khi đưa người về rồi hẵng mang báo cáo đi làm giấy kết hôn.

Hạ Thanh Nghiên cũng không có ý kiến gì, dù sao nộp báo cáo là xong thủ tục chính rồi. Từ khi Hạ Thanh Nghiên đến, nhà họ Khương cũng coi như trút được gánh nặng trong lòng. Chuyện bị điều đi không tránh khỏi nhưng con gái đã có nơi nương tựa thì họ cũng yên tâm phần nào.

Phùng Tuyết Trinh lấy hết toàn bộ số tiền tích góp bao năm ra. Hai vợ chồng bà đều có công việc ổn định, chức vị trong đơn vị cũng không nhỏ, nên trong tay cũng có kha khá tiền. Chỉ riêng sổ tiết kiệm đã có hơn mười nghìn.

Trong hộp sắt còn đủ loại tem phiếu.

“Lão Khương, em định đưa hết số tiền và phiếu này cho Thư Di.” Không phải bà thiên vị con gái, thật ra Phùng Tuyết Trinh đối xử với con cái rất công bằng.

Chỉ là con gái thì khiến bà thương nhiều hơn một chút. Anh cả khỏe mạnh, công việc ổn định; còn con gái thì sinh ra đã mang bệnh.

Bà vẫn luôn cảm thấy áy náy với con. Dù con bé đã kết hôn nhưng sau này có làm được việc hay không còn chưa biết, trong gia đình cũng sẽ luôn ở thế yếu.

Hạ Thanh Nghiên là người tốt nhưng đời người đâu chỉ mấy năm đầu. Có chút của để dành bên người thì lúc nào cũng yên tâm hơn.

“Ừ, anh cũng nghĩ vậy. Chuyện của thằng cả để anh nói với nó, nó không phải đứa nhỏ nhen.”

“Em biết chứ. Chỉ là nghĩ thêm một chút, thằng cả vẫn chưa lập gia đình, nếu đưa tiền cho nó, lại không khéo bị người ta để ý rồi gây chuyện.” Phùng Tuyết Trinh cẩn trọng, suy nghĩ cũng kỹ lưỡng hơn.

Khương Sùng Văn như chợt tỉnh ngộ. Lần này bị tố cáo, chưa biết chừng cũng vì có kẻ ghen tị.

Đưa số tiền này cho con gái thì yên tâm hơn. Con rể là quân nhân, sau khi cưới xong sẽ về đơn vị đóng ở Tây Bắc nơi có chế độ quản lý rất nghiêm ngặt. Lại là vùng đặc thù, dù có người muốn nhúng tay cũng khó.

Khương Thư Di nhìn mẹ đưa cho mình cả đống tiền và phiếu, sững người luôn. Thì ra nhà mình giàu thế cơ à, thời này mà là "hộ có hơn một vạn đồng" thì đúng là hiếm có đấy.

Không biết thì không sao, biết rồi lại thấy lo. Nhà có tiền thế này, lỡ bị lục soát thì sao?

Cô nhớ trong truyện hình như mấy ngày nữa sẽ có người đến kiểm tra đột xuất. Không rõ có tìm thấy gì không, chỉ biết sau đó cô bị đưa đi vùng nông thôn, bố mẹ thì bị đưa đi thẩm tra.

Thời này nguy hiểm thế nào cô đã nghe không ít. Trước kia có bạn học kể bà ngoại nhà họ sống khá tốt nhưng đến lúc bị thanh lý tài sản, một đám người kéo đến, lấy luôn bảo vật gia truyền của bà.