Mật Bảo nhét một chùm quả me vào miệng anh: "Cha à, con nói cho cha nghe một bí mật."
Lâm Bá Diễm bị nhét đầy miệng, trực tiếp nhai nuốt xuống, chua chua ngọt ngọt, ngon thật, anh lại ngồi xổm xuống, ghé tai lại gần: "Con nói đi." Đồng thời anh cũng hái một chùm quả me ăn, sao lại thấy không ngon bằng quả vừa nãy nhỉ: "Con gái cho cha thêm một miếng nữa đi."
Mật Bảo ra vẻ quan sát xung quanh một lượt: "Mẹ nhặt được một bông lúa mì ở chỗ con ngã! Bằng vàng đấy ạ!" Nói rồi cô bé tiện tay nhét một nắm quả me vào miệng Lâm Bá Diễm.
Đúng vị này rồi!
Hình như sức lực đã trở lại rồi!
Lâm Bá Diễm tưởng cô bé nói là bông lúa mì màu vàng, cả ruộng này đều là bông lúa mì màu vàng mà? Anh vỗ vỗ đầu cô bé nói: "Cha biết rồi, con đừng chạy lung tung ở đầu ruộng nữa, trông chừng đồ ăn ngon mang cho Đại Hoàng cho kỹ, đợi tan làm, cha sẽ đến đón con đi xem Đại Hoàng."
Mật Bảo lập tức tinh thần phấn chấn, ưỡn ngực nhỏ nói: "Cha yên tâm đi ạ."
Khoảng thời gian sau đó, Mật Bảo không chạy lung tung nữa, cô bé chơi trò bắt châu chấu ở đầu ruộng, đầu tiên là đào một cái hố nhỏ trên mặt đất, sau đó hái hoa dại chôn vào trong, cuối cùng là bắt châu chấu bỏ vào, sau đó nhìn châu chấu nhìn chằm chằm bông hoa nhảy ra ngoài, có con chỉ cần giậm chân một cái là nhảy ra được, có con thì ngốc nghếch hơn, phải nhảy mấy lần mới ra được, cô bé vui vẻ cười khanh khách.
Chơi chán châu chấu rồi thì cô bé lại đi bắt bướm, trên cây còn có một con chim nhỏ biết hót, kêu chiêm chϊếp, tiếng hót rất dễ nghe, khiến Mật Bảo liên tục ngẩng đầu lên nhìn, cuối cùng cô bé cũng không chơi bướm nữa, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đứng dưới gốc cây, vẫy tay với chú chim nhỏ: "Cậu là chim sơn ca hay là chim vẹt vậy? Xuống đây cho tôi sờ thử được không?"
Chú chim nhỏ vỗ cánh, đáp xuống lòng bàn tay Mật Bảo, lòng bàn tay cô bé nhỏ xíu, khép lại cũng không nắm hết được chú chim nhỏ.
Cô bé dùng tay kia vuốt ve bộ lông của chú chim nhỏ, không nhịn được nói: "Lông của cậu mềm mại quá. Cậu có muốn ăn khoai lang khô không? Bà nội tôi phơi đấy, ngọt lắm."
Nói rồi cô bé móc từ trong túi áo ra một miếng khoai lang khô nhỏ, chú chim nhỏ dùng mỏ mổ vào lòng bàn tay Mật Bảo, ngứa ngứa, Mật Bảo không nhịn được cười khanh khách, đưa khoai lang khô đến trước mỏ chú chim nhỏ: "Cậu mổ khoai lang khô đi." Nói rồi cô bé dùng lòng bàn tay cọ xát bộ lông của chú chim nhỏ.
"Chim, chim nhỏ." Một đứa trẻ bên cạnh chạy tới, chú chim nhỏ ngậm khoai lang khô bay trở lại trên cây.
Là đứa con trai ba tuổi của nhà Hứa Đông Sinh, Hứa Nhị Bảo, cậu bé ngẩng đầu lên gọi: "Chim!" Sau đó nhặt một viên đá nhỏ ném lên cây.
Mật Bảo tức giận bĩu môi, hai tay chống nạnh, chắn trước mặt Hứa Nhị Bảo, hung dữ nói: "Không được ném nó! Nó là bạn tốt của tôi!"
Hứa Nhị Bảo sốt ruột: "Thịt chim! Thơm!" Nói rồi cậu bé lại ném thêm một viên đá lên cây, dọa Mật Bảo ôm đầu né tránh.
Ngay sau đó: “Oa" một tiếng khóc lớn vang lên, viên đá rơi xuống đập vào đầu Hứa Nhị Bảo, lập tức sưng lên một cục u!
Nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy cục u to bằng quả óc chó.
Chú chim nhỏ vỗ cánh, bay vυ"t lên bầu trời cao.
Thịt bay mất rồi! Đầu lại còn đau muốn chết, Hứa Nhị Bảo òa khóc: "Bà nội ơi, Nhị Bảo đau quá!"
Mật Bảo nhăn cái mũi nhỏ nhắn: "Bẩn quá, toàn nước mũi nước mắt." Sau đó cô bé lại nghĩ đến bộ dạng của mình khi khóc: "Mình không thể khóc như vậy được."
Một bà lão gầy gò từ trong ruộng chạy tới, gọi với từ xa: "Nhị Bảo, ai đánh cháu? Mật Bảo, nó sao vậy?"
Mật Bảo nói: "Bà Nhị Bảo, nó tự ném đá lên cây, tự đập trúng đầu đấy ạ."
Mắt bà Hứa trợn trừng: "Cháu ném đá lên cây làm gì? Nhìn cục u trên đầu cháu kìa!" To bằng quả óc chó rồi, bà cũng không dám xoa: "Nếu cháu xảy ra chuyện gì, thì chúng ta biết sống sao đây?"