So với trong phòng tối tăm, Mật Bảo thích ở bên ngoài hơn, vừa mới ra ngoài, đôi mắt linh động đã đảo liên tục, cuối cùng dừng lại trên màn mưa mù mịt.
Bà nội Lâm bế Mật Bảo đến trước chum nước ở nhà bếp xem cá, hai con cá bơi qua bơi lại, thu hút toàn bộ sự chú ý của Mật Bảo, cô bé không chỉ nhìn, mà còn đưa tay ra quơ quào về phía chum nước, dường như muốn sờ thử.
"Bé ngoan, đây là cá mà các anh chị của con bắt được ở con sông trước cửa nhà mình đấy, đợi hết mưa, bà sẽ bế cháu ra bờ sông xem." Bà nội Lâm hôn lên cổ Mật Bảo dỗ dành.
Mật Bảo lập tức phát ra tiếng cười khanh khách, tiếng cười này thật sự rất đáng yêu, khiến bà nội Lâm hôn cô bé thêm mấy cái nữa: "Hóa ra là nhột."
Mật Bảo cảm thấy trò chơi này còn vui hơn cả xem cá, mở to mắt chờ bà nội Lâm hôn.
Bà nội Lâm trêu chọc Mật Bảo một lúc, sau đó bế cô bé vào trong phòng, đặt lên giường, giúp cô bé cởi tã ra một chút, vừa nhìn, đã thấy cổ cô bé đỏ ửng lên, bà nội Lâm giật mình, chẳng lẽ bị côn trùng cắn, vén áo lên xem, bụng cô bé cũng đỏ ửng lên, quan sát kỹ một lúc, phát hiện không phải do côn trùng cắn, mà là do vải thô ráp cọ xát!
Bà nội Lâm mỉm cười: "Đúng là đứa trẻ có phúc, cái áo này các anh chị của cháu đều mặc qua rồi, cũng chưa thấy ai bị cọ xát đến đỏ da như vậy, để bà tìm vải mềm mại may áo mới cho cháu."
Bà mở hòm đồ ra, lấy ở trên cùng ra một xấp vải bông màu xanh nhạt, đây là quà mà con gái út Anh Tử tặng cho bà, bảo bà may áo mặc, bà không nỡ dùng, nên cứ cất đi.
Bà trải tấm vải ra, ước lượng một chút: "Chắc là được khoảng tám thước, may cho Mật Bảo hai bộ đồ mặc trước, sau đó may thêm hai bộ quần áo dài tay, để dành cho mùa đông mặc."
Mật Bảo đạp chân, đá trúng một bọc vải đen nhỏ.
Bà nội Lâm đưa tay sờ sờ bọc vải đen, một lúc sau mới cất bọc vải đen vào trong hòm, khóa lại, đeo chùm chìa khóa lên cổ: "Đây chính là toàn bộ gia sản của nhà họ Lâm chúng ta đấy."
Mật Bảo khua tay múa chân, một lúc sau cảm thấy trong phòng chán quá, bèn chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bà nội Lâm vừa ước lượng tấm vải, vừa nghĩ cách cắt may: "Da Mật Bảo non nớt như vậy, để bà may áo mới cho cháu mặc."
Nói xong liền cầm kéo cắt may.
Thời gian trôi qua như thoi đưa, chớp mắt đã đến trưa, trong khoảng thời gian đó, bà nội Lâm phải thay tã cho Mật Bảo ba lần, cô bé đi tiểu hai lần, đại tiện một lần.
Đây là thứ tích tụ từ trong bụng mẹ, vừa đen vừa hôi, Mật Bảo rặn đỏ cả mặt, hàng lông mày nhíu chặt, ư ử a a mãi mới ra được, bà nội Lâm thấy vậy thì yêu thương vô cùng: "Mật Bảo giỏi quá, ngày đầu tiên đã đi đại tiện rồi."
Bà nội Lâm lau mông cho Mật Bảo, giặt tã xong, lại thay bộ quần áo dài tay vừa may cho cô bé, Mật Bảo vung vẩy tay chân, miệng nhỏ ngáp một cái, đôi mắt long lanh ngấn lệ.
"Phải mặc áo mới cho Mật Bảo chứ, hồng hào đáng yêu biết bao." Bà nội Lâm hài lòng ngắm nhìn, sau đó quấn chặt tã lại: "Để bà bế cháu đi bú sữa nào."
Ngu Yên đã tỉnh ngủ từ lâu, nhìn thấy bà nội Lâm bế Mật Bảo vào, liền gọi: "Mật Bảo."
Bà nội Lâm đưa Mật Bảo qua: "Mật Bảo của bà đói bụng rồi, nhìn cái đầu nhỏ cứ cọ cọ kìa, chắc chắn là đang tìm sữa bú đấy."
Mật Bảo vừa đến gần Ngu Yên, đã dụi dụi vào ngực cô, miệng nhỏ mυ"ŧ mát, nhưngbij ngăn cách bởi một lớp quần áo, cô bé không tìm thấy sữa, bèn òa khóc.
Bà nội Lâm mỉm cười: "Chắc chắn là đói quá nên mới khóc to như vậy, lúc thay tã, đại tiện cũng không thấy con bé khóc, chỉ ư ử vài tiếng, đến lúc ăn thì lại gấp gáp như vậy, giống hệt Thanh Nhạc, cũng là một đứa tham ăn."