Mới nãy còn gọi Đào Hoa, giờ đã thành cháu cưng. Nếu không phải người trước mặt là cha ruột, với tính Hứa Hà Hoa đã bật lại vài câu rồi.
“Con bé đang luyện chữ trong phòng.”
Vừa nói xong định gọi thì thấy con gái đã bước ra.
Người khác có thể tránh, nhưng ông bà ngoại thì không thể.
Hứa Vãn Xuân vội đi đến, ngọt ngào cười với hai ông bà:
“Ông, bà.”
Hứa Xuân Sinh giơ bàn tay thô ráp xoa đầu cô bé, cười tít mắt:
“Cháu gái nhà ta giỏi thật, làm ông ngoại nở mày nở mặt.”
Trên đời này, người không muốn ai hơn mình chẳng thiếu, kể cả họ hàng thân thích.
Từ sau khi con gái ly hôn, Hứa Xuân Sinh bị người ta cười chê đủ kiểu, đến mức chẳng dám ngẩng đầu ra đường, quanh năm chỉ ở nhà làm việc.
Không ngờ cô bé nhặt về giữa đường lại giúp ông lấy lại thể diện.
Nghĩ đến ánh mắt ngưỡng mộ và những lời khen của đám bạn già khi nãy, ông thấy lòng phơi phới, lưng cũng thẳng hơn hẳn, nhìn cháu gái bằng ánh mắt đầy trìu mến.
Hứa Vương Thị cũng cười theo:
“Trong thôn ai chẳng ngưỡng mộ cháu gái nhà mình giỏi giang. À, bà đem cho con nửa rổ trứng gà đấy, Đào Hoa giữ mà ăn nhé.”
Cô con gái ruột đang lặng lẽ làm gà không nói một lời...
Hứa Vãn Xuân liếc nhìn vẻ mặt bất lực của mẹ nuôi, cố nhịn cười, nép sát vào bà ngoại, ngọt giọng nói:
“Ông bà để dành mà ăn đi ạ, sau này con kiếm được tiền sẽ mua thịt cho ông bà.”
Từ sau khi kiếm được tiền nhờ bán thuốc, cô bé đã vài lần nhờ mẹ nuôi mang thịt tới cho hai ông bà, dù mỗi lần chỉ có hai ba lạng.
Không phải keo kiệt, mà sợ cho nhiều quá sẽ bị để ý.
À đúng rồi, lần sau lên huyện sẽ mua thêm bánh trái mang cho ông bà nữa...
Hai ông bà nào biết cháu gái đang tính gì, chỉ mải cười vui vẻ.
Hứa Hà Hoa cũng đã quen với cái miệng ngọt của con gái.
Chị gom lông gà rơi vãi trong thau để phơi, rồi lấy nước giếng sạch rửa lại lần nữa, tiếp tục nhổ lông tơ, mới ngẩng đầu nói:
“Cha mẹ ở lại ăn cơm tối với nhà con nhé.”
Hứa Xuân Sinh đang vui vì cháu gái dỗ dành, nghe vậy sững lại, hỏi lại không chắc chắn:
“Ăn cùng với bác sĩ Tào à?”
Hứa Hà Hoa gật đầu:
“Vâng.”
“Thôi khỏi.”
Hứa Xuân Sinh khoát tay lia lịa. Cả đời ông chỉ biết làm ruộng, ra khỏi thôn được mấy lần, ngồi ăn cùng người sang trọng như bác sĩ Tào, tay chân không biết để đâu.
Hứa Vương Thị cũng từ chối:
“Mẹ với cha con không ở lại đâu... Tam Ni à, nhà còn gà không? Mai mẹ đem một con sang.”
Hứa Xuân Sinh chen lời:
“Nhớ chọn con đẻ trứng đấy, không để cháu gái mình thiệt.”
“Thôi đi, cha tin không, vừa đem gà qua là chị dâu cả con mò tới ngay cho xem.”
Hai cụ vẫn chưa phân nhà với con trai, Hứa Hà Hoa không muốn vì con gà mà bị người ta chửi thẳng mặt.
Nhớ đến tính khí của chị dâu cả, Hứa Vương Thị lí nhí:
“Không đâu, nửa rổ trứng này là chị dâu con tự mang tới đó. Phải không, ông nó?”
Hứa Xuân Sinh gật đầu:
“Đúng vậy, vợ thằng cả mang đến, Hà Hoa đừng nghĩ nhiều.”
Chị chẳng nghĩ nhiều gì đâu, trừng mắt hỏi thẳng:
“Chị ấy định giở trò gì?”
Không ngờ con gái phản ứng nhanh vậy, Hứa Vương Thị cúi đầu im lặng.
Ngược lại, Hứa Xuân Sinh hút một hơi thuốc rồi dỗ:
“Chị dâu con muốn Đào Hoa đính hôn với Thiết Trụ...”
“Phì! Con mụ Hồ Ương Miêu ấy mơ đẹp nhỉ, nằm mơ giữa ban ngày à?”
Bà mẹ nóng tính ném phăng con gà trụi lông vào thau, lật mặt trong một giây, chửi xong còn kéo con gái lùi về sau che chắn.
Hứa Vãn Xuân...
Hứa Xuân Sinh đen mặt, gõ tẩu thuốc lên bàn đá, gân cổ hét lại:
“Gấp cái gì? Cha còn chưa nói xong! Mày tưởng cha mày ngu chắc? Làm sao cha đồng ý?”
Hứa Hà Hoa bán tín bán nghi, liếc sang:
“Thật không đồng ý?”
Hứa Xuân Sinh giận run:
“Đào Hoa giỏi như vậy, sau này không chừng lấy được chồng thành phố, cha sao đồng ý cho cưới đại?”
Nghe vậy, dù hơi khó chịu với kiểu suy nghĩ “lấy chồng thành phố” ấy, nhưng chỉ cần không để ý đến con gái mình, Hứa Hà Hoa cũng không muốn nói thêm, chỉ nhấn mạnh:
“Dù sau này Đào Hoa có ra sao, cũng không liên quan đến chị dâu cả, cha nhắc chị ấy bớt mơ mộng đi.”
“Cha biết rồi.”