Nhắc đến chuyện này, Hứa Kính Quân lại thấy nhức đầu: "Tôi cùng hai thầy giáo đi vận động từng nhà, gần như đã đi hết cả thôn, mà đồng ý cho con đi học chưa tới mười đứa."
Nhà nước đang thúc đẩy xóa mù chữ, thời điểm này đi học cũng không tốn bao nhiêu.
Nhưng người ta là vậy, càng ít hiểu biết lại càng cố chấp, cứ khăng khăng cho rằng học chữ chẳng ích gì, khuyên mấy cũng không thông.
Hứa Vãn Xuân cúi đầu, thầm nghĩ chuyện này đúng là nan giải, dù gì hiện giờ vẫn chưa có giáo dục bắt buộc, đi học vẫn tùy vào tự nguyện.
Gần đây Hứa Kính Quân bị việc này làm phiền đến phát điên, nói đến chỉ là than thở đôi câu, rất nhanh đã đổi đề tài: "Hôm trước tôi lên huyện, nghe bảo trên đã ra thông báo, bạc trắng sau này không dùng được nữa, ai đang giữ thì mang ra ngân hàng đổi lấy tiền giấy..."
Chuyện ngừng lưu thông bạc trắng, Hứa Vãn Xuân cũng biết, định lát nữa sẽ khuyên mẹ đi đổi sớm.
Không ngờ, đợi mấy vị lão nhân trò chuyện xong ra về, Tào Tú liền chủ động nói: "Mẹ Đào Hoa, chuyện dừng dùng bạc trắng là thật đấy. Trước đó cũng có tin rồi, tôi với Tô Nam định mấy hôm nữa lên huyện đổi tiền ở ngân hàng. Nếu cô có bạc trắng thì đi cùng nhé."
Đã bái sư rồi, hai nhà vốn thân thiết nay lại càng thêm gần gũi. Nhà tiểu đồ đệ không có đàn ông, đi xa bất tiện, những gì có thể giúp đỡ, Tào Tú đều không tiếc.
Hứa Vãn Xuân ngẩng đầu nhìn mẹ, trong lòng tràn đầy mong chờ. Xuyên đến đây bốn tháng rồi, cuối cùng cô cũng có thể rời khỏi thôn, nhìn ngắm thế giới bên ngoài hay sao?
Hứa Hà Hoa đúng là còn giữ ít bạc trắng, tuy không nhiều nhưng để không thì phí quá. Chị cũng không khách sáo, lập tức cười sảng khoái: "Vậy tốt quá, Đào Hoa chưa từng ra khỏi thôn, tiện thể dẫn con bé mở mang tầm mắt luôn."
Bác sĩ Tào cuối cùng cũng nhận đồ đệ.
Người được nhận lại chính là cô bé từng bị coi là xui xẻo, bị nhặt về từ nghĩa địa bởi Hứa Hà Hoa.
Dù phần lớn dân trong thôn đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi tin chính thức lan ra, vẫn gây chấn động không nhỏ.
Một số ông lớn trong làng sợ có kẻ không rõ chuyện đến quấy rối bác sĩ Tào, bèn ra sức tuyên truyền Hứa Vãn Xuân thông minh cỡ nào, thiên tài ra sao.
Ở ngôi làng nghèo khổ, hẻo lánh như này, thật sự hiếm có người tài đến thế.
Thế là, cửa nhà họ Hứa vốn luôn vắng vẻ bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên, dân làng kéo nhau đến xem như đi hội.
Bị sờ mó nhìn ngó như khỉ lớn không dưới cả trăm lần, Hứa Vãn Xuân chịu hết nổi, bèn trốn vào nhà luyện chữ.
Hứa Hà Hoa cũng chẳng vui gì khi con gái mình bị làm phiền, nhất là mấy người tới ngỏ ý muốn kết thông gia từ bé, gặp ai tới là chị liền nói Đào Hoa Nhi đã về nhà thầy rồi.
Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ.
Chẳng hạn như Hứa Vương Thị, vừa nghe tin đã xách nửa rổ trứng gà tới.
Ngoài ra, người khiến Hứa Hà Hoa bất ngờ hơn cả là cha mình, Hứa Xuân Sinh, từ sau tiệc mừng ấm nhà đã không thấy ghé thêm lần nào, hôm nay lại lặng lẽ chống tay sau lưng mà đến.
Lúc đó Hứa Hà Hoa đang làm gà, thấy cha mẹ tới vội đứng dậy chào:
“Cha, mẹ, sao giờ này lại đến ạ?”
Hứa Xuân Sinh không đáp, đảo mắt quanh sân, không thấy người mình muốn gặp liền ngồi phịch xuống băng đá:
“Đào Hoa đâu?”
“Giờ này làm gà làm gì? Không đẻ nữa à?”
Vừa tiếc của, Hứa Vương Thị vừa đặt rổ trứng lên bàn đá, vừa ngồi xuống đối diện con gái, bắt tay vào nhổ lông gà:
“Mẹ với cha con nghe nói bác sĩ Tào nhận Đào Hoa làm đồ đệ, thật đấy hả?”
Quả nhiên là vì chuyện này.
Hứa Hà Hoa lại ngồi xuống ghế:
“Thật. Làm gà cũng là để mời vợ chồng bác sĩ Tào sang ăn cơm, hai nhà chúc mừng một chút.”
Dù trước đó đã có không ít người tới chúc mừng, nhưng nghe chính con gái xác nhận, hai ông bà vẫn vui không giấu nổi.
Hứa Xuân Sinh rút tẩu thuốc giắt sau lưng ra, châm lửa, rít vài hơi rồi nói:
“Phải mời chứ. Ngày vui như thế này, đừng tiếc đồ ngon... Mà cháu cưng nhà ta đâu rồi?”