Đây là bài kiểm tra, Hứa Vãn Xuân hiểu rõ, nhưng không hề sợ hãi. Đối diện với nhiều ánh nhìn dò xét hoặc hoài nghi, cô cẩn thận giải thích lại một lượt.
Mọi người vẫn nghe lơ mơ, nhưng Tào Tú, đang chẩn bệnh, lại khẽ cong môi cười.
Thấy vậy, Hứa Kính Quân, người vẫn lặng lẽ quan sát từ đầu, híp mắt. Hai ba tháng trước, khi Lưu Đại Hà bị heo rừng húc thủng chân, ông đã cảm thấy đứa nhỏ mà Hứa Hà Hoa nhặt được này thông minh khác thường. Giờ nhìn lại, quả nhiên không phải ảo giác.
Chỉ cần không đi sai đường, sau này chưa biết chừng có thể lên thành làm y tá, như vậy thì đúng là vẻ vang lắm.
Nghĩ đến đây, Hứa Kính Quân không khỏi âm thầm ghen tị... Giá như người nhặt được là ông thì hay biết mấy...
...
Nửa tiếng sau.
Châm cứu xong, uống thuốc rồi, triệu chứng của bệnh nhân đã thuyên giảm rõ rệt.
Thu tiền khám xong, Tào Tú lại dặn dò thêm về điều dưỡng và ăn uống.
Đợi Hứa Vãn Xuân sắp xếp lại hòm thuốc xong, hai người chuẩn bị rời đi.
Con trai không sao, Hứa Thanh Sơn hoàn toàn yên tâm, tuy đau lòng vì khoản tiền vừa mất nhưng vẫn cười tươi tiễn người ra cửa.
Bên xe đạp có mấy đứa trẻ đang vây lại tò mò xem xét, thấy họ đi ra thì ai nấy mặt đỏ tới mang tai, lật đật chạy mất.
Hứa Vãn Xuân đã quá quen cảnh này, theo bác Tào bước ra khỏi sân, đang định trèo lên yên sau thì nghe phía không xa náo nhiệt hẳn lên. Cô theo bản năng quay đầu nhìn về phía đám đông.
Tào Tú cũng nhìn theo tiếng động, rồi nhanh chóng giải thích:
"Chắc là hội Liên hiệp Phụ nữ tới tuyên truyền đấy."
Hứa Vãn Xuân nhất thời không hiểu:
"Tuyên truyền gì vậy ạ?"
Tào Tú đáp:
"Giải phóng phụ nữ, phổ cập bình đẳng nam nữ, khuyến khích phụ nữ cắt tóc..."
Nghĩ tới mẹ nuôi mỗi ngày đều búi tóc phiền phức, Hứa Vãn Xuân lập tức hứng thú:
"Vậy con về nói với mẹ thử xem sao."
"Muốn cắt tóc hả?"
Biết con gái theo bác sĩ Tào đi khám bệnh, Hứa Hà Hoa lập tức hiểu ngay, cơ hội bái sư chính thức đã tới. Chị vui vẻ bắt đầu chuẩn bị lễ bái sư, nhưng lại chẳng hiểu vì sao Đào Hoa Nhi lại khuyên mình đi cắt tóc.
Nhưng việc đó không quan trọng. Hứa Hà Hoa lấy ra hai quả đào đã rửa sạch từ trong tủ, cười tươi dúi vào tay con gái: "Mấy quả đào sau nhà chín đỏ rồi, con nếm thử xem ngọt không."
Đào mới chín ở phần đầu, cũng chỉ to hơn quả trứng cút một chút, Hứa Vãn Xuân chỉ cầm một quả, chưa vội ăn mà tiếp tục đề tài ban nãy: "Hội Liên hiệp Phụ nữ đến tuyên truyền đó. Mẹ để tóc dày mà dài thế này, vừa nóng vừa khó chăm sóc. Hay là cắt kiểu như thím Tô đi?"
Nếu ở thời hiện đại thì cô sẽ không khuyên. Mái tóc dài đen nhánh dày dặn là nét đẹp hiếm có.
Nhưng bây giờ, gội đầu đã khó, sấy khô còn khó hơn. Tóc ngắn vẫn là lựa chọn thực tế nhất.
Nghĩ đến mái tóc ngang vai gọn gàng của Tô Nam, Hứa Hà Hoa cũng hơi dao động, nhưng rồi lại lắc đầu: "Thôi, mẹ chưa từng cắt tóc ngắn bao giờ, sợ cắt xong xấu lắm."
"Sao mà xấu được? Mẹ đẹp thế, cắt tóc chắc chắn sẽ rất hợp." Lời này Hứa Vãn Xuân nói rất chân thành. Mẹ nuôi có dáng vẻ điển hình của cô gái miền Bắc: mặt trái xoan, lông mày đậm, mắt to, sống mũi cao. Tuy chưa dưỡng trắng hẳn làn da, nhưng nước da đồng hun kia đã đủ nổi bật rồi.
Chỉ có điều, kiểu tóc búi dính sát da đầu lại khiến trán bị kéo cao, nhìn hơi già. Nếu cắt ngang vai thì chắc chắn sẽ trẻ ra rất nhiều.
Từ nhỏ đến lớn ít khi được ai khen, bị con gái nói vậy, mặt Hứa Hà Hoa đỏ lên, nhưng vẫn lắc đầu: "Thôi thôi, trong thôn phụ nữ ai cũng búi tóc. Mẹ mà cắt thật, lại bị người ta bàn ra tán vào cho coi."
Chị không ngại lời ra tiếng vào, nhưng cũng không muốn tự dâng chuyện cho thiên hạ bàn tán.
Còn như Tô Nam cắt tóc ngắn là chuyện khác, không ai dám nói gì.
Nhìn ra được mẹ nuôi không phải không thích, mà chỉ là ngại phiền phức, Hứa Vãn Xuân cắn một miếng đào, chợt nghĩ ra một ý: "Hay mẹ rủ thím Lan Thảo cùng đi thử xem? Mấy người hẹn nhau, đến lúc đó cắt chung luôn."