Đại học Quân Y khác hẳn những trường khác, cả việc học lẫn sinh hoạt đều theo chế độ quản lý quân sự nghiêm ngặt. Dù đang là kỳ nghỉ hè, phần lớn sinh viên vẫn ở lại trường để sẵn sàng đối phó tình huống khẩn cấp.
Lý Tưởng là một trong số đó. Cậu ta đang học thuộc tài liệu thì nghe tiếng cửa mở, ngoảnh đầu liền thấy bạn cùng phòng lấm lem bụi đất, lập tức cười lộ má lúm nhỏ:
“Về nhanh vậy? Tưởng cậu vài hôm nữa mới về chứ.”
“Cứu hộ xong là về luôn.”
Nhân lực y tế khan hiếm, tuy Tào Cảnh Lương mới 17 tuổi, chỉ là sinh viên năm nhất, nhưng vì học y từ nhỏ, nên huấn luyện viên thường kéo đi làm việc như lính tráng.
Người học y thường thích sạch sẽ, cậu cũng không ngoại lệ. Vừa nói xong một câu, đã cúi người lôi đồ dùng tắm rửa dưới gầm giường, rồi đi thẳng vào nhà tắm.
Lý Tưởng đang lục lọi trong ngăn kéo lấy thư, đến khi ngẩng đầu thì trong phòng đã chỉ còn lại một mình cậu ta.
Cậu ta bật cười lắc đầu, rồi đặt phong bì lên bàn của đối phương.
Tào Cảnh Lương tắm rất nhanh, khoảng năm phút sau đã quay lại ký túc, trông gọn gàng sáng sủa hẳn lên.
Nghe tiếng động, Lý Tưởng theo phản xạ nhìn sang, rồi thoáng ngẩn người.
Thiếu niên có làn da trắng trẻo, nét mặt thanh tú, lông mày giãn ra, đang cúi đầu lau tóc ngắn. Một hành động rất bình thường, nhưng nhìn vào lại có một nét cuốn hút khó nói thành lời.
Phong thái... đặc biệt nho nhã.
Rõ ràng còn trẻ, thân hình vẫn chưa vạm vỡ, chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Tào Cảnh Lương bị nhìn chằm chằm đến ngạc nhiên, nhướng mắt lên hỏi bằng giọng trong trẻo:
“Sao thế?”
Lý Tưởng hoàn hồn, chỉ tay về phía bàn cậu, cười nói:
“Nè, có thư cho cậu. Sáng nay tôi thấy nên mang về luôn.”
Thư?
“Cảm ơn.” Mắt Tào Cảnh Lương lóe lên vẻ vui mừng, cũng không lau tóc nữa, tiện tay vắt khăn lên cổ, rồi kéo ghế ngồi vào bàn.
Hơn hai tháng trước, cậu nói với cha rằng mình được tiến cử vào Đại học Quân Y học Tây y. Từ đó đến nay, cha không hề viết lấy một dòng, không biết bao giờ mới hết giận.
Lá thư rất dài, tận năm trang giấy, toàn là lời quan tâm dặn dò của mẹ.
Lòng Tào Cảnh Lương ấm áp nhưng lại xen lẫn chút hụt hẫng.
Chẳng lẽ cha vẫn chưa tha thứ? Không đúng!
Bất chợt, mắt cậu trợn to, chăm chú nhìn đoạn chữ nhỏ phía dưới cùng. Phải mất một lúc mới chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Cha cậu... lại thu nhận đồ đệ? Hơn nữa còn là một bé gái mới tám tuổi?
Mẹ nói Đào Hoa Nhi ngộ tính cao, thông minh nhanh nhẹn, được cha cậu khen là hiếm gặp được đồ đệ tốt đến thế.
Một lúc lâu sau, Tào Cảnh Lương mới từ từ đặt lá thư xuống, trong lòng vừa kinh ngạc vừa tò mò.
Một người cao ngạo gần như cố chấp như cha, vậy mà lại dành sự công nhận cao như thế cho một đứa trẻ tám tuổi.
“Sao tự nhiên ngẩn người vậy? Nhà có chuyện gì à?” Lý Tưởng lo lắng hỏi.
Tào Cảnh Lương hoàn hồn, lại cầm thư lên nhìn mấy dòng, rồi mới cười lắc đầu:
“Không có gì đâu, chỉ là... cha tôi nhận một học trò.”
Cùng ở chung ký túc hơn ba tháng, Lý Tưởng cũng biết sơ qua chuyện nhà của bạn, bèn cười nói:
“Vậy là chuyện tốt rồi, chú và thím cuối cùng cũng có người bầu bạn.”
Đúng thật. Nghĩ lại nội dung bức thư ban nãy, Tào Cảnh Lương chợt nhận ra cách dùng từ của mẹ hình như cũng vui vẻ hơn nhiều.
Nghĩ đến đây, cậu đưa ngón tay dài thanh tú khẽ chạm lên hai chữ “Đào Hoa”.
Thật muốn gặp tiểu sư muội ấy, không biết là phong thái ra sao...
...
Hứa Vãn Xuân hoàn toàn không biết tên mình đã được thím viết trong thư, vượt ngàn dặm xa xôi, đến tay Tào Cảnh Lương.
Cũng không biết rằng chú Tào trong lòng đã ngầm chấp nhận cô, dự định thu nhận cô làm đồ đệ chính thức.
Tuy cô và mẹ nuôi vẫn luôn cố gắng hướng đến mục tiêu đó, nhưng việc bái sư thời này khác xa tương lai. Ở đây, thực sự quan niệm “một ngày làm thầy, cả đời làm cha”, cũng thật sự phải báo hiếu, phụng dưỡng trọn đời.
Vì vậy, Hứa Vãn Xuân nghĩ chắc chắn sẽ phải trải qua ít nhất nửa năm đến một năm bị khảo nghiệm.