Chương 41

Ánh mắt Tô Nam dịu dàng:

“Ừ, cho con đó. Trước đây dì có một mảnh vải, còn dư vừa đủ may cho con một cái. Vào phòng thử xem vừa không.”

Cô bé thoáng ngượng ngùng. Dù gì cũng đang đi học mà chưa nộp học phí, giờ còn nhận váy mới, thật sự thấy ngại. Ôm váy đứng ngây ra đó, trong lòng nảy sinh cảm giác vừa được ăn vừa được cho thêm.

“Nhóc con còn biết ngượng nữa, thím quý con mới may cho con mà, mau thay ra cho thím xem.” Tô Nam bị cô bé chọc cười, vui vẻ cười một trận rồi đẩy cô vào trong phòng.

Đợi thay đồ xong bước ra, Tô Nam lại không cười nữa.

Không có gương, Hứa Vãn Xuân không biết mặc lên trông thế nào, nhưng là con nít mà, mặc váy hoa chắc cũng hợp. Nhưng sao vẻ mặt thím lại lạ thế?

“Không đẹp ạ?”

“Không phải.” Tô Nam lắc đầu, rồi lấy ra một cái gương nhỏ, cố nín cười:

“Con tự xem đi, sao lại đen đến vậy rồi?”

Hứa Vãn Xuân vừa nhìn... đúng thật.

Được chăm bẵm kỹ lưỡng hai ba tháng, cô bé cao lên không ít, lại mập thêm vài cân. Gương mặt đầy đặn tròn trịa khiến ngũ quan trông càng xinh, rõ ràng là có tiềm năng thành đại mỹ nhân.

Nhưng... mới nửa tháng đi hái thuốc, cô bé trắng trẻo đã hóa thành bé đen sì.

Cô kéo kéo chiếc váy hoa trên người, cứng miệng:

“Màu hồng dễ làm người ta trông đen hơn.”

“Phụt...” Nếu người lớn nói thì chẳng sao, nhưng từ miệng một đứa bé tám tuổi nói ra, sao mà nghe thấy buồn cười thế chứ. Tô Nam cuối cùng cũng không nhịn nổi, cười đến đau cả bụng.

Tính cách vợ dịu dàng, rất hiếm khi cười lớn như vậy. Tào Tú tò mò bước tới, nghe giải thích xong cũng nhìn cô bé:

“Đúng là đen đi nhiều thật.”

Hứa Vãn Xuân... cô biết rồi mà, đừng nhấn mạnh nữa, cảm ơn nhiều!

Thấy cô bé nhỏ nhắn mà mặt mày đầy vẻ bất lực, Tô Nam lại càng vui, cười thêm một lúc mới lau nước mắt ở khóe mắt, rồi an ủi:

“Đừng lo, để chú Tào của con pha cho con ít phấn dưỡng trắng.”

Đúng ha! Ánh mắt Hứa Vãn Xuân sáng rỡ. Cô vẫn còn nhỏ, thật ra chỉ cần bịt kín vài ngày là trắng lại thôi, sau này chú ý chống nắng là được. Nhưng mẹ cô mới là người đen thật sự, dạo gần đây còn thành ra đen nhẻm, rất cần mặt nạ dưỡng trắng.

Chiều cao một mét bảy tám, eo thon chân dài, mẹ cô có nền tảng quá tốt. Hứa Vãn Xuân muốn chăm sóc mẹ thành đại mỹ nhân.

Tào Tú cũng không từ chối, vừa đi về phía tủ thuốc vừa hỏi:

“Con nghĩ dùng vị thuốc nào thì tốt?”

Công thức này bác sĩ Hứa đã biết từ kiếp trước, nên liền mở miệng đáp ngay:

“Bạch chỉ, bạch truật, bạch phục linh...”

Không ngờ cô bé có thể nói ra được mấy vị, Tào Tú càng thêm hài lòng. Chờ cân đủ mỗi thứ 5 gram xong, anh ấy đứng bên cạnh nhìn cô nghiền thuốc thành bột.

Lúc cô bé rời đi, anh ấy vẫn không quên nghiêm mặt dặn phải siêng năng, ngày mai phải tiếp tục học nhận dạng dược liệu mới.

“Anh làm vậy khác gì nhận đồ đệ?” Tô Nam đang tiếp tục công việc dang dở... viết thư cho con trai, thấy chồng mặt mày toàn là sự hài lòng đối với Hứa Hà Hoa, liền cười trêu:

“Có cần viết vào thư nói với Cảnh Lương một tiếng không?”

Tào Tú lúc đó còn đang suy nghĩ đợt đi khám sau có thể dẫn Đào Hoa theo, chưa kịp phản ứng:

“Nói gì cơ?”

Tô Nam:

“Nói anh lại thu nhận thêm một đồ đệ, giờ nó có tiểu sư muội rồi.”

Tào Tú sững người một chút. Đào Hoa đúng là một mầm non học y tốt, có thể nói, so với hồi nhỏ của con trai anh ấy còn lanh lợi hơn vài phần. Nhưng anh ấy vốn định quan sát nửa năm, giờ mới hơn hai tháng.

Thấy chồng còn lưỡng lự, Tô Nam buồn cười:

“Rốt cuộc có viết không?”

Tào Tú hơi hất cằm lên, hừ nhẹ:

“Viết! Thằng nhóc đó không biết quý trọng, giờ anh kiếm được đồ đệ giỏi, sớm muộn gì cũng vượt mặt nó!”

Tô Nam... chẳng phải đang khoe khoang sao?

...

Thành phố Thượng Hải.

Đại học Quân Y số 2.

Đêm buông nhẹ, đèn đóm vừa lên, gió lướt qua tán ngô đồng đổ bóng lắc lư.

Sau khi hoàn tất báo cáo miệng với huấn luyện viên, Tào Cảnh Lương kéo theo người mệt mỏi cùng bụi đất, bước nhanh trên con đường lát đá, xuyên qua rừng ngô đồng, trở về ký túc xá.