Chương 40

Hứa Vãn Xuân dĩ nhiên hiểu, một mực trốn tránh, không giao thiệp với bà con lối xóm, lâu dần sẽ tự cô lập chính mình.

Trong hoàn cảnh xã hội đề cao tinh thần đoàn kết, thời buổi còn cướp bóc hoành hành, sống một mình gần như là tự đào mồ chôn thân.

Hứa Vãn Xuân thở dài:

“Mẹ, con hiểu rồi, mình về nhà đi.”

Hứa Hà Hoa lại an ủi một câu:

“Đừng lo cho mẹ, mẹ cũng chẳng thân thiết với ai, một năm đi mấy đám là cùng.”

Nói đoạn, chị tiếp lời:

“Nhưng giờ chưa về ngay đâu, hồi nãy chị dâu cả bảo con dê nhà chị ấy vừa đẻ, mẹ đặt sẵn sữa dê cho con rồi, nhân tiện ghé lấy luôn.”

Hứa Vãn Xuân ngạc nhiên:

“Sữa dê?”

Hứa Hà Hoa đáp:

“Ừ, bác sĩ Tào bảo con thể trạng yếu, tốt nhất mỗi ngày nên uống một chút sữa.”

Hứa Vãn Xuân tất nhiên biết sữa dê rất tốt, lần này cô không hỏi mất bao nhiêu tiền, mà âm thầm ghi nhớ cảm động vào lòng, để mặc mẹ nắm tay dắt đi...

...

Những ngày sau đó, Hứa Vãn Xuân lại càng bận rộn.

Buổi sáng học bài, buổi chiều ngoài việc chia sẻ việc nhà, cô còn cùng mẹ nuôi tranh thủ lát đường sỏi trong sân.

Đường chỉ rộng một mét, kéo dài từ cửa phòng chính, uốn lượn đến tận ngoài cổng sân.

Một công trình nhỏ với người chuyên nghiệp, nhưng với hai mẹ con nhà họ Hứa mỗi ngày chỉ làm được một hai tiếng, cũng mất hơn nửa tháng mới xong.

Trong bận rộn, thời gian đã bước vào tháng Sáu.

Trời ấm lên, rất nhiều loại dược liệu bước vào thời điểm thu hoạch tốt nhất.

Ví như lượng lớn kim ngân hoa chưa kịp hái lúc trước...

Thế là Hứa Vãn Xuân lại đeo giỏ vào núi Thanh Sơn.

Kim ngân hoa có giá cao, là cơ hội kiếm tiền hiếm có. Hứa Vãn Xuân bèn xin phép hai thầy nghỉ nửa tháng, dẫn theo mẹ nuôi, sáng đi tối về, gần như sống luôn trong rừng núi.

Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, riêng tiền bán dược liệu đã kiếm được gần 100 đồng.

Lúc mang tiền về nhà, Hứa Hà Hoa mặt mày hớn hở, ngồi khoanh chân trên giường đất, đếm tới đếm lui mấy lượt, xác nhận không phải đang nằm mơ, kích động đến mức không kìm được:

“Kiếm tiền sao mà dễ thế này!”

Cảm thán xong, chị liền giấu kỹ số tiền dưới gầm giường ngay trước mặt con gái, rồi mới nói:

“Đào Hoa Nhi, mai con tiếp tục học đi, để mẹ lên núi sau nhà một mình là được rồi.”

Cuối cùng cũng kiếm được tiền, Hứa Vãn Xuân rất vui, nhưng cảm giác mệt mỏi vẫn nhiều hơn. Khổ thân thân hình bé nhỏ của cô, lúc này vẫn còn nằm xụi lơ. Nghe vậy liền khuyên:

“Kim ngân hoa đã nở gần như bị tụi mình hái sạch rồi, mẹ đừng đi nữa, nghỉ ngơi một chút đi. Mấy ngày nữa đâu phải tới mùa vụ rồi sao?”

Hứa Hà Hoa vẫn thấy tiếc nuối cơ hội kiếm tiền lần này.

Thấy vậy, Hứa Vãn Xuân ngồi dậy, vừa xoa chân vừa khuyên:

“Đợi xong vụ mùa, mình lại đi đào một đợt thiên ma nữa. À đúng rồi, tháng mười còn thu hoạch cam thảo nữa mà. Mẹ à, tiền kiếm hoài không hết đâu, giữ sức khỏe mới là quan trọng nhất.”

Hứa Hà Hoa chỉ là bị phấn khích nhất thời, nghe con gái khuyên vài câu cũng nguôi ngoai phần nào. Chị sửa lại búi tóc hơi rối, đứng dậy bước vào bếp:

“Mẹ biết rồi... Hôm nay ăn bữa ngon đi, kiếm được tiền rồi, làm thịt một con gà bồi bổ cho con.”

Vừa nghe vậy, Hứa Vãn Xuân lập tức tỉnh táo hẳn. Cô nuốt nước miếng, chạy theo sau:

“Hầm canh hả mẹ?”

Hứa Hà Hoa bật cười:

“Ừ, hầm xong đem một nửa qua cho chị Nam với mọi người nữa.”

Chị vẫn chưa từ bỏ chuyện bái sư cho con gái.

Hứa Vãn Xuân nói:

“Con phụ một tay.”

Hứa Hà Hoa đáp:

“Không cần, mẹ tự làm được.”

“Vậy con qua nhà thím nói một tiếng, bảo thím trưa đừng nấu canh nữa.”

Giữa mùa hè, không có tủ lạnh, thức ăn đều phải dùng hết trong ngày.

...

Vẫn chưa tới mười giờ sáng.

Thành ra lúc Hứa Vãn Xuân sang, Tô Nam đang ngồi viết gì đó, chưa bắt đầu nấu cơm trưa.

Nghe cô bé bảo buổi trưa sẽ mang canh gà mái già sang, chị ấy cũng không khách sáo từ chối, mà vặn nắp bút máy lại, đứng dậy vào phòng ngủ lấy ra một chiếc váy nhỏ.

“Cho con hả?” Đã nửa tháng không đến, Hứa Vãn Xuân đang bị chú Tào mặt lạnh tra bài cũ, thấy thím đưa cho một chiếc váy hồng hoa nhí, liền ngẩn người.