Cô sờ chiếc mũ trên đầu, cười tươi như hoa:
“Cảm ơn thím ạ!”
Thấy chiếc mũ chỉ là vài mảnh vải vụn ghép lại, chắc chẳng tốn bao nhiêu tiền, Hứa Hà Hoa cũng yên tâm, vừa cười vừa nói:
“Lại làm phiền chị Tô rồi.”
Thím Tô dịu dàng đáp:
“Do Đào Hoa đáng yêu thôi.”
Chị ấy chỉ có một đứa con là Tào Cảnh Lương. Từ nhỏ cậu đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng năm ngoái vì chiến sự mà ông bác đến thăm, nhân tiện khuyên chồng chị tái xuất.
Không ngờ, chưa khuyên được chồng, thì con trai mới mười sáu tuổi, đã học được chút y thuật, lại nằng nặc đòi đi theo.
Tuổi trẻ nhiệt huyết, lòng chỉ mong lấy sở học báo đáp Tổ quốc.
Một đi là cả năm trời.
Nghĩ đến đây, nét mặt chị ấy chợt buồn:
“Thằng nhóc đó đã ba tháng không gửi thư về rồi...”
Chợ phiên mở ở thị trấn.
Cứ ngày 5, 10, 15 hàng tháng, dân các thôn gần đó lại ra chợ.
Mua bán ít dùng tiền, chủ yếu đổi hàng.
Nhưng người đông quá, Hứa Vãn Xuân ôm cái bánh nướng bị mẹ và thím Tô kẹp chặt ở giữa, gần như không thấy được gì mới lạ.
À không, cũng không hẳn.
Cô lại được thấy cảnh xem mắt năm 1950.
Nam nữ thanh niên giả vờ mua bán kim chỉ, nhưng đều thẹn thùng, mặt đỏ như gấc, lắp bắp nửa ngày không nói nên câu.
Người lớn đi theo tức đến nghiến răng, còn Hứa Vãn Xuân thì cười đến đau cả bụng:
“Buồn cười chết mất!”
Nhưng chưa cười được bao lâu, cô đã cứng họng.
Qua một sạp bán lương thực, mẹ nuôi dùng một tấm vải đổi được tám mươi cân cao lương, treo lên lưng lừa rồi xách cô bé lên.
“Mẹ.”
“Không sao.” Hứa Hà Hoa nói lảng, rồi quay sang người đàn ông bán lương:
“Chú, giúp tôi cân thử con bé xem lên cân chưa.”
Chú kia có vẻ quá quen, không nói gì, lấy dây thừng buộc ngang eo cô, móc vào cán cân rồi nhấc lên gọn gàng, hô lớn:
“Hai mươi tám cân sáu lạng. Lên rồi đấy.”
Cái giọng vang như chuông khiến ai cũng ngoái lại nhìn.
Hứa Vãn Xuân ôm mặt:
“Xấu hổ muốn chết.”
“Nhẹ quá. Không bằng con lợn con... Hử? Lại ngại nữa rồi? Mới tí tuổi mà ngại cái gì?” Hứa Hà Hoa đặt con lên lưng lừa, cười không ngớt.
Tuy còn nhỏ, nhưng cô bé cũng có lòng tự trọng. Hứa Vãn Xuân thầm kêu lên trong lòng:
“Đừng ai nói gì hết. Cho con xin năm phút được không?”
Thím Tô biết cô bé này già dặn trước tuổi, thấy mặt đỏ như gấc liền chuyển đề tài:
“Kia có người diễn rối bóng, Đào Hoa muốn đi xem không?”
Không mấy hứng thú, nhưng vì không muốn đối mặt với mẹ đang cười nghiêng ngả, Hứa Vãn Xuân đành uể oải gật đầu:
“Đi thì đi!”
Nhưng cuối cùng không xem được, vì thím Tô thấy người đưa thư, liền vội chạy theo.
Tưởng không có gì, không ngờ lại có thật, mà còn đến tận bốn lá.
Ký tên đóng dấu xong, tay ôm thư, cả người chị ấy như bừng sáng.
Giữa biển người chen chúc, không tiện đọc thư, Hứa Hà Hoa liền chủ động hỏi:
“Em mua xong rồi, chị Tô còn việc gì không?”
Ba lá thư đều từ con trai gửi về, chị ấy đúng là rất muốn về nhà. Chị ấy khẽ gật đầu, xúc động đáp:
“Không còn việc gì nữa.”
“Vậy ghé qua y quán rồi về luôn đi.”
Y quán Đức Nguyên.
Chính là nơi Hứa Vãn Xuân mong chờ nhất trong chuyến đi này.