Lăng Hòa Chính là đoàn trưởng vừa từ chiến trường trở về, trẻ tuổi tài cao, lập vô số công trạng, ngay lúc mọi người đang hăm hở muốn giới thiệu vợ cho anh thì lại thấy anh âm thầm nộp báo cáo kết hôn …
Lăng Hòa Chính là đoàn trưởng vừa từ chiến trường trở về, trẻ tuổi tài cao, lập vô số công trạng, ngay lúc mọi người đang hăm hở muốn giới thiệu vợ cho anh thì lại thấy anh âm thầm nộp báo cáo kết hôn.
Đối tượng kết hôn là Bối Xuân Hiểu, con gái út của một gia đình nông dân gần đơn vị đồn trú.
Hai người này lẽ ra phải chẳng hề liên quan gì đến nhau, nhưng trớ trêu thay lại xảy ra sự cố. Tiết trời âm độ, đêm đen như mực, Bối Xuân Hiểu lên núi đốn củi vẫn chưa về nhà, nhà họ Bối lo cho con gái của mình nên vội vàng cầu cứu đơn vị đồn trú gần đó.
Lăng Hòa Chính lên núi tìm người, đến hang núi thì bắt gặp cảnh Bối Xuân Hiểu bị thương ở chân, rơi xuống sông nên đang cởi hết quần áo hong khô bên đống lửa.
Sau khi biết chuyện này, Bà Bối nhìn cô con gái ngốc nghếch suốt ngày vui vẻ, chẳng chút mưu mô nào của mình mà nảy ra ý đồ.
...
Lăng Hòa Chính có dáng người cao ráo thẳng tắp, mày kiếm mắt sáng, vừa nhìn đã biết tiền đồ vô lượng, tuy Bối Xuân Hiểu cũng có rung động nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc vin vào sự cố này để ép anh cưới mình.
Vì vậy khi anh đứng trước mặt cô nói sẽ cưới cô, cô lập tức choáng váng, không nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của anh mà tự luyến cho rằng anh cũng vừa gặp đã yêu mình.
Sau khi kết hôn, Lăng Hòa Chính vốn lạnh lùng lại càng không thích nói chuyện, cô cũng chỉ nghĩ tính cách anh vốn vậy, chưa bao giờ để trong lòng. Cho đến một ngày về nhà mẹ đẻ, vô tình nghe được cuộc nói chuyện của bố mẹ, cô mới biết được sự thật về cuộc hôn nhân này, rằng anh bị ép cưới cô, thật ra anh không hề thích cô.
Cô đau lòng khóc suốt đường về, vừa về đến nhà đã xin lỗi anh,rồi chủ động thu dọn đồ đạc của mình chuyển sang phòng khác. Trong lúc đó, anh không hề ngăn cản, càng chứng thực cho suy đoán của cô, cô lại buồn bã khóc suốt một đêm.
...
Lăng Hòa Chính chưa bao giờ nghĩ rằng một lần giúp dân lại khiến anh vướng vào một cuộc hôn nhân. Sau khi kết hôn, lúc ngủ, bên gối có thêm một người ấm áp, lúc ăn cơm, bên tai có thêm một giọng nói líu ríu. Sau một thời gian chung sống, anh phát hiện cô quả thật là một cô gái tốt, chỉ là anh vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện ép hôn này, nuốt không trôi, nhổ cũng không ra.
Cho đến một ngày, cô trở về với đôi mắt đỏ hoe, anh mới biết hóa ra cô cũng không hề hay biết.
Đêm đó, cuối cùng anh cũng "được" ngủ một mình "như ý nguyện", bên tai không còn tiếng thở "phiền phức" ấy nữa, nhưng tại sao lòng anh lại khó chịu đến vậy? Anh không hiểu nổi.
Nhưng ngày hôm sau khi nhìn thấy hốc mắt sưng đỏ của cô, anh bất giác cảm thấy đau lòng...
...
Mùa đông lúc mới cưới.
Lăng Hòa Chính: "Chăn không đủ đắp, em qua bên kia ngủ đi."
Bối Xuân Hiểu liếc nhìn chiếc chăn lạnh lẽo bên cạnh, dứt khoát từ chối: "Không muốn."
Mùa hè sau khi cưới nửa năm:
Lăng Hòa Chính: "Qua đây, anh ôm em ngủ."
Bối Xuân Hiểu liếc nhìn cơ thể nóng hầm hập của anh, dứt khoát từ chối: "Không muốn."
...
Lưu ý:
Nam nữ chính chưa phát sinh quan hệ trước khi thổ lộ tình cảm với nhau, vì nam chính không phải loại người miệng nói không thích nhưng vẫn chiếm đoạt thân thể của nữ chính, mà bối cảnh câu chuyện là thập niên 50, lúc kết hôn nữ chính mới mười tám tuổi, cô hoàn toàn không hiểu chuyện đó.