"Anh nói cái gì?" Tề Hạ trừng mắt ngạc nhiên: "Anh nói anh từng thấy... có người thoát khỏi nơi này?"
"Không sai." Trương Sơn gật đầu: "Nhưng nói chính xác hơn thì... bọn tôi chỉ tìm thấy ghi chép của người đó thôi."
"Chuyện này..." Tề Hạ cảm thấy việc này có chút kỳ lạ: "Chỉ tìm thấy ghi chép mà anh đã khẳng định người đó thoát được khỏi đây sao?"
Trương Sơn cười gật đầu, nói với Tề Hạ: "Người anh em, tôi nói rõ trước nhé, nếu cậu chịu gia nhập, bọn tôi có thể chia sẻ những thông tin này với cậu. Còn bây giờ... tin hay không tùy cậu, tôi chỉ nói đến thế thôi."
Tề Hạ cũng đại khái hiểu ý của Trương Sơn nhưng anh thật sự không thể phán đoán lời đối phương nói là thật hay giả.
Lúc này một cô gái có dáng người hơi mập nghe được lời Trương Sơn, liền sán lại gần hỏi: "Anh ơi... các anh còn nhận người không? Việc gì em cũng làm được..."
Trương Sơn nhìn cô gái, cười nói: "Cô em à, không phải tôi không muốn nhận cô nhưng mục tiêu của chúng tôi là "phá đảo mọi trò chơi", cô có đủ quyết tâm để đối mặt với những nguy hiểm sắp tới không?"
Cô gái hơi mập nghe xong thì lẳng lặng cúi đầu, suy tư một lát rồi nói: "Em làm được."
"Ha ha!" Trương Sơn dường như chẳng tin lời cô gái, chậm rãi bước tới nói: "Cô em, đừng cố quá, cứ sống tốt là được rồi."
Cô gái không thuyết phục được Trương Sơn, sắc mặt liền trầm xuống.
Thấy cả căn phòng không còn ai lên tiếng, Trương Sơn lại nhìn Tề Hạ, móc từ trong túi ra một tờ giấy lộn, dùng ngón tay chấm máu trên người mình, vẽ nguệch ngoạc một tấm bản đồ đơn giản.
"Đây là vị trí của bọn tôi." Trương Sơn đưa tờ giấy cho Tề Hạ: "Nếu cậu nghĩ thông rồi thì có thể đến tìm."
Tề Hạ đón lấy tờ giấy, vẻ mặt vẫn đầy cảnh giác nhìn ba người họ nhưng Trương Sơn chẳng hề bận tâm, anh ta khoác vai Mắt Kính Nhỏ, nhặt hai cánh tay gấu dưới đất lên, rồi khập khiễng đi ra ngoài cửa.
"Này." Tề Hạ gọi.
"Hửm?"
Trương Sơn quay đầu lại, phát hiện một vật trắng lóa đang bay thẳng vào mặt mình, vội vàng đưa tay đón lấy.
Là một cái túi vải.
"Lần này tôi đổi ý rồi, chỉ nhận một nửa thôi." Tề Hạ nói: "Cậu đeo kính kia cũng không tệ, số "Đạo" của cậu ta tôi không lấy nữa."
Trương Sơn nhìn túi vải trong tay, ngẩn ra vài giây, rồi bỗng cười lớn sảng khoái: "Ha ha ha! Khá lắm!"
Mắt Kính Nhỏ đứng bên cạnh mặt đầy khó hiểu: "Hả? Tại sao vậy? Cái này là tôi tự nguyện mà... Rõ ràng lúc trước anh đã nói..."
"Tôi là một kẻ lừa đảo." Tề Hạ lạnh lùng nói: "Lời của tôi đừng có tin."
"Nhưng... nhưng mà anh Lừa Đảo..."
"Tôi tên Tề Hạ." Tề Hạ nói: "Đừng gọi tôi là anh Lừa Đảo nữa, nghe khó lọt tai lắm."
"Tề Hạ..." Trương Sơn lặp lại cái tên này: "Thú vị đấy, tôi sẽ nhớ kỹ cậu."
Nói xong, anh ta giơ một cánh tay trước của con gấu đen lên, ném về phía bốn người.
"Á đù!" Kiều Gia Kính giật nảy mình nhưng vẫn đón lấy cái chi gãy đầy lông lá kia.
Anh ấy phát hiện cánh tay đứt lìa này nặng kinh khủng, ít nhất cũng phải hai ba mươi cân, lúc này máu vẫn đang chảy ròng ròng.
Trương Sơn nói: "Thứ này ba người bọn tôi ăn không hết, cầm theo cũng nặng, các cậu giúp tôi vứt đi nhé."
"Vứt đi?"
Trương Sơn xua tay, rồi xoay người rời đi.
Nhóm Tề Hạ bốn người nhìn cánh tay gấu mà không biết nói gì, mãi cho đến khi Trương Sơn dẫn hai người kia ra khỏi cửa.
Một lát sau, Địa Ngưu bước tới, đưa bốn cái túi vải bẩn thỉu cho họ.
"Cầm lấy."
Đám người Tề Hạ lúc này mới hoàn hồn, nhận lấy phần thưởng thuộc về mình.
Số lượng "Đạo" lần này rất nhiều, nhiều đến mức mấy người bọn họ có chút luống cuống. Nhờ phúc của Trương Sơn, mọi người còn nhận được "thức ăn" đã lâu không thấy.
Cô gái hơi mập đứng cách đó không xa liếc nhìn Tề Hạ, rồi chậm rãi bước tới, dò hỏi với vẻ thăm dò: "Tôi... có thể gia nhập nhóm các anh không? Đồng đội của tôi đều chết trong vòng "Phỏng vấn" hết rồi..."
Tề Hạ dường như không nghe thấy lời cô gái kia, chỉ ước lượng túi vải trong tay, nói với ba người còn lại: "Đi thôi."
Nói xong anh liền quay người đi về phía lối ra, bỏ lại cô gái đứng chôn chân tại chỗ với vẻ mặt đầy sượng sùng.
Kiều Gia Kính nhún vai bất lực với cô gái, nói: "Đừng giận, tính hắn vẫn luôn như vậy đấy."
Thấy Kiều Gia Kính có vẻ là người dễ nói chuyện, cô gái liền nắm chặt lấy cánh tay anh ấy, vẻ mặt căng thẳng nói: "Làm ơn cho tôi gia nhập với các anh đi... Bây giờ tôi sợ lắm..."
"Cái này..." Kiều Gia Kính cười áy náy: "Cũng được... Người đẹp, hay là cô cứ đi theo trước..."
"Này, Kiều Gia Kính." Tề Hạ đứng ở đằng xa quay người lại gọi: "Đi thôi."
Kiều Gia Kính nhìn Tề Hạ, phát hiện Tề Hạ đang khẽ nhíu mày với mình.
"Ồ, được rồi, tôi tới đây." Kiều Gia Kính dường như hiểu ra điều gì, anh ấy gật đầu, quay lại nói: "Người đẹp, lần này không được rồi, hẹn dịp khác nhé."
Dứt lời, anh ấy cũng giống như Tề Hạ, chẳng thèm để ý đến cô gái kia nữa, đi thẳng ra cửa.
Cô gái hơi mập thấy Kiều Gia Kính cũng bỏ đi, vẻ mặt tủi thân ban đầu liền trở nên lạnh lùng, dần dần chuyển sang vẻ âm độc.
Lúc này trong phòng chỉ còn lại cô ta và Địa Ngưu, những người tham gia đều đã rời đi hết.
Địa Ngưu vừa thu dọn những chiếc ghế đổ dưới đất, vừa ngẩng đầu nhìn cô ta, một lúc sau mới nhàn nhạt mở miệng hỏi: "Cô vẫn làm cái trò cũ rích đó à?"
"Đúng vậy." Cô gái hơi mập gật đầu: "Thật đáng tiếc, cái nghề của bọn tôi càng ngày càng khó làm."
"Tại sao cô không thể bình thường một chút?" Địa Ngưu quay đầu lại hỏi: "Chúng ta cùng nhau tuân theo chỉ thị không tốt sao?"
"Ha ha!" Cô gái hơi mập bị chọc cười đầy giận dữ, cô ta bước tới túm lấy cổ áo Địa Ngưu, hung hăng hỏi: "Mày dựa vào đâu mà dám nói chuyện với tao như thế? Nhắc đến "bình thường", đám "Sinh Tiếu" các người thì khá hơn bọn tao chỗ nào?"
Địa Ngưu quay đầu sang một bên, lẳng lặng nói: "Ít nhất chúng tôi đang nỗ lực vì cùng một mục tiêu..."
"Vậy thì mạnh ai nấy làm, xem ai mới là đúng." Cô gái hơi mập buông tay ra, xoay người đi về phía lối ra, trước khi đi còn nghiêm giọng nói: "Trương Sơn không thể giữ lại. Còn tên Tề Hạ kia... tao sẽ đi nghĩ cách."
...
"Tên Lừa Đảo..." Kiều Gia Kính sau khi ra khỏi cửa thì cẩn thận ngoái đầu nhìn lại, sau đó hạ giọng hỏi: "Sao vậy? Người phụ nữ kia có vấn đề à?"
"Tôi không chắc nhưng tám chín phần mười là vậy." Tề Hạ nói: "Ở cái nơi như thế này thì vẫn nên cẩn thận chút đi."
"Cậu còn biết xem tướng nữa hả?" Kiều Gia Kính cười một cái: "Nhìn dáng vẻ hiền lành phúc hậu của cô ta, tôi lại chẳng thấy có vấn đề gì."
"Đây hoàn toàn không phải vấn đề tướng số." Tề Hạ lắc đầu: "Thứ nhất, cô ta nói đồng đội đều chết trong vòng "Phỏng vấn", nếu chuyện này là thật, thì cô ta chắc chắn đã dùng thủ đoạn cực đoan nào đó, nếu không tôi rất khó tin trong chín người lại chỉ có một cô gái yếu đuối sống sót." Tề Hạ nói: "Thứ hai, cô ta đơn thương độc mã mà sống sót được đến bây giờ, kết hợp với thủ đoạn cầu sinh trong trò chơi vừa rồi, đủ để chứng minh cô ta không phải người thường. Rất có khả năng cô ta tiếp cận chúng ta vì số "Đạo" này."
Kiều Gia Kính nghe xong cũng gật gù vỡ lẽ: "Ra là vậy... Đù, tôi còn tưởng cô ta đáng thương lắm chứ."
"Đương nhiên, những gì tôi nói cũng có thể sai hoàn toàn." Tề Hạ nói: "Tôi chỉ là không muốn dễ dàng tin tưởng người khác thôi."
Nói xong anh lại quay đầu, hỏi ba người: "Đúng rồi: "Đạo" của các người, đưa tôi dùng một chút."