Đội hình vốn đang chỉnh tề gần như tan rã trong nháy mắt, mọi người chạy tứ tán nhưng gấu đen lại chỉ đuổi theo mỗi Mắt Kính Nhỏ.
"Tiêu rồi tiêu rồi tiêu rồi..." Mắt Kính Nhỏ vừa tuyệt vọng lẩm bẩm, vừa chạy loạng choạng trong phòng: "Mẹ ơi... lần này con chết thật rồi..."
Chưa đến mười bước, gấu đen đã ép Mắt Kính Nhỏ vào góc tường.
Hai chân Mắt Kính Nhỏ hoàn toàn không nghe sai khiến nữa, anh ta ngồi bệt xuống đất, không nhúc nhích được chút nào.
Anh ta dựa lưng vào tường, quay đầu nhìn lại, một khuôn mặt đen sì cực độ khủng bố choán đầy tầm mắt.
Xấu xí, dữ tợn, hôi thối.
Gấu đen vươn mũi, ngửi ngửi khuôn mặt Mắt Kính Nhỏ.
Sắc mặt Mắt Kính Nhỏ trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía trước, mãi đến khi gấu đen đưa miệng lại gần cổ, anh ta cũng không dám động đậy dù chỉ một chút.
"Mẹ..." Mắt Kính Nhỏ lẩm bẩm: "Con không về được nữa rồi... Mẹ... Đừng đợi con nữa..."
Gấu đen há cái miệng tỏa ra mùi thối rữa, ngay khi định cắn xuống, Kiều Gia Kính đang nằm trên đất bỗng hét lớn một tiếng.
"Này!! Hết giờ rồi mà!! Đồ trời đánh!! Các người muốn chơi xấu hả? Đừng gϊếŧ người nữa!!"
Mọi người quay đầu nhìn, đồng hồ điện tử trên tường quả nhiên đã kết thúc đếm ngược, dừng ở số "0".
Giây tiếp theo, cánh cửa sắt phía xa bỗng mở ra, gấu đen khựng lại.
Ngay sau đó, một lực hút mạnh mẽ bùng phát từ trong cửa sắt, gấu đen như một mảnh giấy phất phơ trước gió, nó kêu gào đau đớn một tiếng, sau đó bị một thứ vô hình tóm lấy lôi tuột vào trong cửa với tốc độ cực nhanh.
Trò chơi kết thúc.
Mọi người đã sống sót.
"Kết... kết thúc rồi..." Qua vài phút, một cô gái mới run rẩy nói: "Gấu đen đi rồi..."
Các cô gái từ từ đứng dậy, ôm chầm lấy nhau, mừng đến phát khóc.
Mắt Kính Nhỏ dường như bị dọa cho ngốc luôn rồi, chỉ có thể ngồi bệt dưới đất thở hổn hển từng ngụm lớn.
"Đù..." Kiều Gia Kính cử động cơ thể đau nhức, ôm bụng vẻ mặt mệt mỏi nói: "Thật không dễ dàng gì, tên lừa đảo, may nhờ trò "Diều hâu bắt gà con" của cậu đấy."
Tề Hạ đứng dậy nhưng không nói gì, ngược lại vẻ mặt có chút lo lắng.
"Sao thế?" Kiều Gia Kính hỏi.
"Cậu nói xem..." Tề Hạ mở miệng hỏi: "Hai người họ có sống sót không?"
"Họ..."
Kiều Gia Kính tự nhiên biết Tề Hạ đang nói đến Điềm Điềm và Lâm Cầm nhưng anh ấy không dám đoán bừa.
Không ai biết trong căn phòng kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Họ cũng rơi vào hoàn cảnh giống nơi này, bị một con gấu đen truy sát sao?
Đồng đội của họ có thể đoàn kết lại, nghĩ ra kế sách "Diều hâu bắt gà con" không?
Mọi người quay người lại, phát hiện cầu thang lúc đến đã xuất hiện sau lưng.
"Đừng nghĩ nữa, chúng ta trực tiếp đi xem đi." Kiều Gia Kính vỗ vỗ vai Tề Hạ: "Đi thôi."
Lão Lữ đỡ Mắt Kính Nhỏ dậy, cả nhóm dìu nhau chậm rãi đi lên cầu thang, đến căn phòng đặt những chiếc ghế trước đó.
Địa Ngưu lẳng lặng đứng ở đây, chờ đợi mọi người "khải hoàn".
"Sống sót chín người?" Địa Ngưu hơi khựng lại: "Không tệ."
"Cả lò nhà nó..." Kiều Gia Kính chửi thầm một câu: "Có ngày tao sẽ đấm cho lũ này một trận."
"Xin chờ một lát, người ở phòng bên kia vẫn chưa trở về." Địa Ngưu phất tay với mấy người, ra hiệu cho họ ngồi xuống.
Mọi người cũng không khách sáo nữa, lần lượt ngồi xuống ghế, đối với những người vừa chết đi sống lại như họ, ở đây chẳng có gì đáng sợ hơn con gấu đen kia nữa.
Đợi khoảng hơn hai phút, Kiều Gia Kính ngồi không yên nữa.
"Này, Lão Ngưu. Trò chơi của họ vẫn chưa kết thúc sao?"
"Hai bên các người bắt đầu cùng một thời điểm, hiện giờ lẽ ra đều đã kết thúc rồi nhưng họ vẫn chưa quay lại đây."
"Cái..." Tề Hạ nhíu mày, cảm giác cơn đau đầu hình như sắp tái phát, anh vội vàng ôm lấy trán, hỏi Địa Ngưu: "Trò chơi kết thúc mà không có ai quay lại, vậy chẳng phải chứng tỏ họ đều chết hết rồi sao...?"
"Ta không biết." Địa Ngưu lắc lắc cái đầu: "Mời các vị ngồi chờ, đừng nôn nóng."
Nói là không vội nhưng ai có thể không vội chứ?
Đội ngũ lần này bị xáo trộn ngẫu nhiên, nói cách khác, những người tham gia có mặt ở đây hầu như đều có đồng đội bị phân sang đội bên kia.
Tề Hạ quay đầu lại, nhìn thấy Mắt Kính Nhỏ ngồi cách mình không xa ở phía trước, anh ta đang thì thầm gì đó với người đàn ông trung niên bên cạnh.
"Hả? Thế sao được?" Người đàn ông trung niên thốt lên kinh ngạc.
Mắt Kính Nhỏ vội vàng xua tay với ông ta, giải thích nhỏ vài câu.
"Không được không được, tôi không đồng ý!" Người đàn ông trung niên lắc đầu như trống bỏi: "Nói gì cũng không được."
Nói xong ông ta quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Tề Hạ nhưng ông ta lập tức dời mắt đi, như thể không nhìn thấy gì, sau đó tiếp tục nói với giọng không lớn: "Nếu đúng là như vậy, tôi phải để Trương Sơn làm chủ cho tôi!"
"Hừ." Tề Hạ cười lạnh một tiếng, đại khái đoán được nội dung cuộc đối thoại của hai người.
Đợi chừng năm sáu phút, mọi người mới nghe thấy một tiếng bước chân nặng nề dần dần vang lên từ cánh cửa bên cạnh.
"Đến rồi..."
Sau tiếng bước chân này, lại có thêm rất nhiều tiếng bước chân khác vang lên.
Nghe có vẻ số người sống sót của đội này cũng không ít.
Trong cánh cửa tối đen từ từ chui ra một gã đàn ông to lớn, khuôn mặt lạnh lùng, gã nhanh chóng nhìn quanh mọi người, trên mặt dần lộ ra một nụ cười: "Đù... Các người đều còn sống à?"
"Trương Sơn! Trương Sơn!" Mắt Kính Nhỏ kích động chạy lên phía trước: "Tốt quá rồi! Anh không sao... Vãi chưởng!!!"
Mắt Kính Nhỏ hét lớn một tiếng, vội vàng lùi lại một bước.
Cảnh tượng trước mắt quả thật quá kinh hãi.
Vừa rồi gã đàn ông to lớn tên Trương Sơn này đứng trong bóng tối, chưa nhìn rõ toàn bộ.
Nhưng khi anh ta liên tục đi tới dưới ánh đèn, những vết thương đáng sợ trên người cũng lộ ra.
Toàn thân anh ta đều là vết máu, trước ngực càng có ba vết cào sâu hoắm, cánh tay phải của anh ta kẹp hai vật đen sì, giống như hai khúc gỗ thô to.
Mà Điềm Điềm và Lâm Cầm cũng dần dần hiện ra từ trong cửa.
"Người đẹp!" Kiều Gia Kính quan sát hai người một lượt: "Hai cô không sao chứ?"
"Bọn tôi không sao..." Điềm Điềm cười khổ một cái: "Các anh vẫn ổn chứ?"
"Vẫn thế thôi." Kiều Gia Kính bất lực lắc đầu: "Nhờ mưu kế của tên lừa đảo, bọn tôi mới sống sót được."
"Hả?" Điềm Điềm không thể tin nổi nhìn Tề Hạ: "Trò chơi lần này mà cũng dựa vào Tề Hạ được sao?"
Lâm Cầm cũng cảm thấy có chút khó tin: "Kiều Gia Kính, không phải anh nói muốn tự mình giải quyết trò chơi "Hệ Ngưu" sao?"
"Đù, đừng nhắc nữa..." Kiều Gia Kính vừa chửi thề vừa nói: "Đối phương nếu là người thì còn được, đằng này lại là một con gấu đen! Trên đời này ai mà đánh lại gấu đen chứ?"
Điềm Điềm và Lâm Cầm nhìn nhau, có chút khó xử mở miệng nói: "Chưa biết chừng... thật sự có người có thể đánh chết một con gấu..."
Nghe hai người nói vậy, Tề Hạ và Kiều Gia Kính nhìn về phía người đàn ông cường tráng tên Trương Sơn kia.
Chẳng lẽ anh ta... đã đánh chết gấu?
Chỉ thấy sau lưng anh ta liên tục có đồng đội bước ra, hai người đếm thử, vừa đúng mười người.
hiển nhiên là trong đội của họ không có bất kỳ ai tử vong.
Trương Sơn ném hai vật kẹp dưới nách xuống đất, sau đó vẻ mặt mệt mỏi ngồi xuống ghế: "Đù... Lão Ngưu, mày cũng thật không khách sáo nhỉ, đến thứ như "Gấu" mà cũng chuẩn bị sẵn sao?"
Mọi người cúi đầu nhìn, phát hiện thứ anh ta ném xuống đất hoàn toàn không phải cành cây gì, mà là hai cẳng tay trước đầm đìa máu của gấu đen.