"Khụ khụ..." Kiều Gia Kính nằm trên mặt đất ho sù sụ, cảm giác như lục phủ ngũ tạng của mình đều bị va đập đến nát vụn.
Mắt Kính Nhỏ phản ứng rất nhanh, lập tức bò dậy, bắt đầu dựng lại tấm sắt.
"Mau lại giúp một tay!" Anh ta gào lên với mấy cô gái phía sau: "Nếu hai người này mà gục thì chúng ta tiêu đời đấy!"
Mấy cô gái tuy sợ chết khϊếp nhưng cũng biết tình thế lúc này vô cùng nguy cấp, ai nấy đều cúi người xuống, cắn răng hợp sức dựng tấm sắt lên.
Tề Hạ nằm trên mặt đất, cả người choáng váng.
Cú húc vừa rồi của gấu đen dường như đánh bay cả hồn vía anh, thật không hiểu Kiều Gia Kính làm thế nào mà một mình chống đỡ được hai đòn tấn công như thế.
"Tôi phải khiến cái lão béo bỏ trốn kia chết không được tử tế..." Kiều Gia Kính nghiến răng chửi rủa.
"Xu lợi tị hại... nhân chi thường tình..." Tề Hạ nằm trên đất, miệng lẩm bẩm: "Trong "Tấu ký Đại tướng quân Lương Thương" có viết: "Chí vu xu lợi tị hại, úy tử nhạc sinh, diệc phục quân dã"..."
"Cậu bị húc cho ngu người rồi hả?" Kiều Gia Kính khó khăn mở mắt nhìn Tề Hạ: "Liên quan mẹ gì đến Đại tướng quân, nếu không phải thằng chả đột nhiên bỏ mặc chúng ta, thì tấm sắt này cũng đâu đến nỗi bị đổ thế này..."
Lúc này tấm sắt đã được mấy cô gái dựng lên, Mắt Kính Nhỏ lại cúi người xuống kéo Tề Hạ và Kiều Gia Kính: "Người anh em, hai người ổn chứ?"
Hai người đứng dậy, uể oải vịn vào tấm sắt.
"Không thể nói là "ổn", chỉ có thể nói là "chưa chết"." Kiều Gia Kính vừa đáp vừa liếc nhìn con gấu đen.
Sau cú va chạm vừa rồi, tình trạng của con súc sinh kia cũng chẳng khá hơn là bao, thân hình khổng lồ của nó trông có vẻ lảo đảo, liên tục lắc lắc cái đầu để giữ tỉnh táo.
"Lần này để tôi thế chỗ cho!" Mắt Kính Nhỏ nói: "Hai người lui về sau hàng nghỉ ngơi một chút đi."
Dứt lời, anh ta liền bắt chước tư thế của Kiều Gia Kính, hạ thấp trọng tâm, dùng vai tì vào tấm sắt.
Nhưng Mắt Kính Nhỏ trông thật sự quá gầy gò ốm yếu, chỉ riêng việc tì giữ tấm sắt thôi đã tỏ ra vô cùng chật vật, hai chân anh ta run lẩy bẩy, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
"Vãi chưởng... tấm sắt này nặng thế sao..." Anh ta dường như cảm thấy tư thế của mình có vấn đề, bèn điều chỉnh góc độ hai chân một chút nhưng kết quả là tấm sắt chẳng hề nhẹ đi chút nào.
"Người anh em, không phải tôi không tin cậu." Kiều Gia Kính bất lực lắc đầu: "Nhưng dựa vào sức cậu để đỡ tấm sắt thì chúng tôi đứng sau cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, đằng nào cũng chết thôi."
"Thế... thế hay là cậu làm nhé..." Mắt Kính Nhỏ cười gượng gạo, đứng sang một bên.
Lúc này cả nhóm về cơ bản đã chỉnh đốn xong đội hình phòng thủ, Kiều Gia Kính lại lần nữa tì vai vào tấm sắt.
Gấu đen cũng đã tỉnh táo lại phần nào, nó vốn định tiếp tục tấn công tấm sắt nhưng lại nhìn thấy gã đàn ông trung niên đang đứng trơ trọi một mình ở đằng xa.
"Nguy rồi! Lão Lữ!" Mắt Kính Nhỏ bỗng chốc hoảng loạn: "Ông mau qua đây đi!"
"Hừ." Kiều Gia Kính hừ lạnh: "Lão béo đó tự mình muốn đi tìm chết, thì cứ mặc xác lão đi."
"Không được..." Vẻ mặt Mắt Kính Nhỏ đanh lại: "Lão Lữ trước đây từng cứu mạng tôi, tôi không thể bỏ mặc ông ấy!"
"Cậu cũng ngốc thật đấy." Kiều Gia Kính nói.
Nhưng còn chưa đợi Mắt Kính Nhỏ nghĩ ra cách cứu Lão Lữ, gấu đen đã chắn ngang giữa đám người và lão.
Có vẻ nó cũng hiểu rằng một khi Lão Lữ trốn được ra sau tấm sắt, nó sẽ không còn cơ hội nào để gϊếŧ lão nữa.
Lúc này Mắt Kính Nhỏ trông vô cùng sốt ruột, anh ta nín nhịn hồi lâu, mới quay đầu lại nói với Tề Hạ: "Có thể cứu Lão Lữ được không?"
Ánh mắt Tề Hạ lạnh băng, đáp: "Được chứ, cậu đi cứu đi, tôi không cản."
"Tôi... tôi không có cách nào cả... nên mới muốn nhờ anh..." Mắt Kính Nhỏ run rẩy nói: "Trông anh có vẻ là một người rất lợi hại, có thể giúp tôi một tay không..."
"Không." Tề Hạ trả lời không chút do dự: "Muốn đi thì cậu tự đi."
Mắt Kính Nhỏ nghe xong còn định nói gì đó nhưng ngẫm lại thì mình quả thật chẳng có lý do gì thích đáng để nhờ một người lạ bán mạng.
Anh ta đắn đo hồi lâu, đành cắn răng nói: "Vậy... vậy được... thế thì tôi đi cứu..."
Anh ta từ từ buông tay đang nắm chặt áo Tề Hạ ra, mắt dán chặt vào con gấu đen.
Ngay sau đó, Mắt Kính Nhỏ hít sâu ba hơi một cách đầy khôi hài, rồi hét lớn một tiếng để tự trấn an, chân phải dậm mạnh xuống đất, định lao thẳng về phía gấu đen.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tề Hạ vươn tay ngăn anh ta lại.
"Ái chà mẹ ơi..." Mắt Kính Nhỏ giật bắn mình, suýt chút nữa thì bị cái chặn tay này làm trẹo cả eo: "Làm cái gì thế?"
"Cậu sẽ chết đấy, không sợ sao?" Tề Hạ chậm rãi hỏi.
"Tôi mẹ kiếp sao mà không sợ cho được?" Mắt Kính Nhỏ mếu máo như sắp khóc: "Nhưng tôi cũng không thể trơ mắt đứng nhìn Lão Lữ chết được!"
"Đã như vậy, tôi sẽ làm với cậu một cuộc giao dịch." Tề Hạ nhìn chằm chằm con gấu đen cách đó không xa, nói: "Trò chơi này nếu tôi có thể giúp các cậu sống sót, thì toàn bộ "Đạo" của hai người sẽ thuộc về tôi."
"Hả?" Mắt Kính Nhỏ không ngờ Tề Hạ lại đột ngột đưa ra yêu cầu như vậy vào lúc này, nhất thời không biết phải trả lời ra sao.
"Đương nhiên, nếu cậu không muốn thì cũng có thể tự mình đi cứu ông ta."
Giọng điệu của Tề Hạ không cho phép phản bác, khiến Mắt Kính Nhỏ ngay lập tức rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Anh ta và Lão Lữ đã đánh cược cả tính mạng để tham gia trò chơi này, kết quả lại chẳng thu được viên "Đạo" nào, vậy thì mọi chuyện còn ý nghĩa gì nữa?
"Tôi chỉ có thể hứa đưa phần "Đạo" của mình cho anh nhưng còn của Lão Lữ..." Mắt Kính Nhỏ khó xử nói: "Tôi không biết ông ấy có chịu hay không."
"Vậy cậu đứng ra bảo lãnh thay cho ông ta đi." Tề Hạ nói: "Hai người là cùng một phe mà, đúng không?"
"Tôi... tôi..." Mắt Kính Nhỏ suy đi tính lại, vẫn cảm thấy "mạng" quan trọng hơn "Đạo" nhiều: "Được rồi... tôi sẽ bảo lãnh thay ông ấy, nếu cả hai chúng tôi đều sống sót, toàn bộ "Đạo" sẽ thuộc về anh."
"Tốt." Tề Hạ gật đầu: "Cởi giày ra đưa cho tôi."
"Cái gì?"
"Giày của cậu." Tề Hạ nhắc lại lần nữa.
Mắt Kính Nhỏ không biết anh định làm gì, vội vàng cởi đôi giày thể thao bẩn thỉu ra, đưa cho Tề Hạ.
"Quy tắc săn bắn, động vật vốn tính nhạy cảm..." Tề Hạ lại thầm nhẩm trong đầu: "Điều tối kỵ thứ nhất: tập kích từ phía sau lưng."
Tề Hạ cầm một chiếc giày lên ướm thử trọng lượng, đột nhiên bước lên một bước, dùng sức ném mạnh chiếc giày đi, trúng ngay vào lưng con gấu đen.
Cú ném này khiến con gấu đen giật nảy mình, cả người nó dường như run lên một cái, vội vàng quay người lại dáo dác nhìn quanh.
"Điều tối kỵ thứ hai: tấn công mũi."
Tề Hạ cầm chiếc giày còn lại lên, nhắm thẳng vào mặt con gấu đen mà ném mạnh.
Chiếc giày bay trúng vào mũi con gấu đen, lực ném tuy không quá lớn nhưng cũng đủ khiến nó loạng choạng.
Con gấu đen lại một lần nữa bị chọc giận, nó hoàn toàn lờ đi Lão Lữ trước mặt, quay đầu lao thẳng về phía Tề Hạ.
Tề Hạ phản ứng cực nhanh, lập tức kéo áo Kiều Gia Kính, điều chỉnh hướng của tấm sắt.
Đòn tấn công lần này của gấu đen trông chẳng có bài bản gì, chỉ đơn thuần là dùng chân trước tát mạnh vào tấm sắt.
Một cái, hai cái, ba cái.
Tuy nó điên cuồng gầm rú nhưng uy lực của mấy đòn tấn công này rõ ràng kém xa lúc trước, tất cả đều bị Kiều Gia Kính và tấm sắt chặn lại hoàn toàn.
Lão Lữ cũng nhân cơ hội này hoảng loạn chạy tới, nhập lại vào hàng người.